|
Khoabảng, Tríthức, và Nhântài ĐấtViệt
Nguyễn Cường
Năm vừaqua trongnước bỗngnhiên xuấthiện khánhiều những
buổi hộithảo thuyếttrình nóivề việc xửdụng chấtxám, giáodục và đàotạo. Thêmvàođó
là hàngloạt các bàiviết có chủđề nói nhiều về tríthức ngườiViệt. Nhìnchung, thậtlà
một sựkiện đángchúý và tintưởng
rằng, lãnhđạo Việtnam cũng đã nhìnthấy rõ được conđường
duynhất để làmcho dângiàunướcmạnh, với hyvọng trong tươnglai đấtnước Việtnam sẽ
trởthành một trong những con Hổ của châuÁ.
Trongkhiđó thì hơn 30 nămqua ở hảingoại, khôngthiếugì
những bàiviết nhằmvào chuyện
trămdâuđổđầutằm, phêphán chỉtrích, quy tấtcả những
taihoạ xảyđến cho dânViệt trong
hơn thếkỷ qua vào hai thànhphần được ngầmhiểu là ưutú
nhất của xã hội, Khoabảng và Trí
thức. Điểnhình là mớiđây, đãcó những loạt bài và những
tranhluận gaygắt, phêbình rất tiêucực về giớitrí thức ngườiViệt. Dù khônghẳn là hoàntoàn
sai, nhưng hìnhnhư có một sựhiểunhầm khôngthểbỏqua được, nếu
không muốn nói là " Sai
một ly, đi một dặm."
Thậtsự là đasố ngườiViệt đã hiểunhầm hơn suốt một
thếkỷ qua, kểtừ khi chữquốcngữ trởthành chữviết chínhthức
của cảnước, về bảnchất của ba
thànhphần trong ngônngữ Việt:
Khoabảng, Tríthức và Nhântài. Đángngạcnhiên và bứcxúc ởđây, khôngphảilà đasố
khôngbiếtrõ sựkhácbiệt chitiết về ýnghĩa của ba từngữ nóitrên, nhưng đasố đều chỉ muốn
đơngiảnhoá vấnđề bằngcách nhậpchung ba thànhphần trên vào
thành một, chotiệnviệc ănnói và nhấtlà cho đỡ mấtthìgiờ (!?)
Kếtquả chothấy là ngayđến bâygiờ sau gần một thếkỷ dùng
những từ nóitrên, đạiđasố
dânViệt vẫncòn lúngtúng chuyện chữ và nghĩa. Thídụ cụthể như theo từđiển tiếngViệt do
Viện Ngônngữhọc địnhnghĩa: "Tríthức là người chuyên
làmviệc về laođộng tríóc và có
trithức chuyênmôn cầnthiết cho hoạtđộng nghềnghiệp của mình".
Nếu chịu tìmhiểu những
địnhnghĩa trên, chúngta có lýdo để nóirằng địnhnghĩa trên
khôngđạt hết ýnghĩa, dễ bị hiểunhầm, và nhất à cần phảiđược điềuchỉnhlại cho rõhơn.
Thậtra khôngphải chỉcó ngườiviết có nhậnđịnh nhưtrên.
Trong vài tuần liêntiếp mớiđây,
đãcó một loạt bàiviết về chủđề "Tríthức" được
mạng VNNet trongnước tổchức, trongđó
các tácgiả cũng cócùng một nhậnđịnh tươngtự, là không đồngthuận với địnhnghĩa về tríthức
của Viện Ngônngữ. Rõrệtnhất để minhchứng là có
rất nhiều người làmviệc "laođộng
tríóc và có trithức chuyênmôn" như: Giáoviên, Nhânviên
thuếvụ, Thưký kếtoán, Thôngdịchviên, Ngânhàng, Chiêmtinhgia v.v, mà đâuphải tấtcả đều
đượccoi nhưlà tríthức hết!
Ngượclại, những người có chuyênmôn nhiều về laođộng chântay như Nhasĩ, Bácsĩ giảiphẩu và chỉnhhình, Kỹsư cơkhí v.v, thì có ai dám nghĩ khôngphải là tríthức!?
Hậuquả taihại do từ sựhiểunhầm nóitrên đã cho xuấthiện hàngloạt những hiệntượng gọi
nômna là "Râu ông này lại cắm cằm bà kia!" Kếtquả vôtình là chúngta đã cho rađời một
xãhội kém hiệuquả, nhấtlà ở khâu giáodục và đàotạo.
Chỉ nói đến riêng về sựhiểunhầm
thôi, thì cũng đã đưađến những câuchuyện rất đángbuồncười.
Thídụ như trong vàinăm qua,
có một số tỉnhthành đã cốgắng "chiêuhiềnđãisĩ"
bằngcách ragiá đànghoàng, là sẽ tặng
mộtsố tiềnthưởng "đầuquân" cho những ai có bằngcấp tốtnghiệp sauđạihọc như Thạcsĩ
hay Tiếnsĩ, nếu chịu về làmviệc tại tỉnhnhà!
Nhưng sựkiện trên cũng chưa bứcxúc bằng chuyện cựu Thủtướng
VN đã ngõlời yêucầu Mỹ
giúp xâydựng cho Việtnam một "Trường Đạihọc đẳngcấp quốctế"! Bứcxúc ởđây chínhlà
điều khócóthể thựchiện được, ítra là trong thờiđiểm
hiệntại này. Muốn có một trường đạihọc đẳngcấp quốctế, thì điềucănbản đòihỏi đầutiên
là cầnphảicó bangiảnghuấn trìnhđộ
quốctế. Nghĩalà ngoài trìnhđộ hiểubiết chuyênmôn, bangiảnghuấn phảicó thunhập khácao, nhấtlà tinhthần độclập trong côngviệc nghiêncứu và
giảngdạy.
Nhưng cũng chưađủ! Quantrọngnhất là ở đầuvào, cầnphảicó sinhviên đạtchuẩn trìnhđộ
quốctế. Những sinhviên khôngphải chỉcó kiếnthức đầyđủ,
màcòn phảiđược chuẩnbị ngay
từthời còn ở bậc trungtiểuhọc. Phải ó những sinhviên có
thóiquen tự nghiêncứu họchỏi,
biếtcách tranhluận vớinhau trong lớphọc, không ngầnngại nóilên những ýtưởng khácbiệt
cuả mình với giảngviên hay giáosư v.v, như những sinhviên có cùng
một trìnhđộ ở khắpnơi
trênthếgiới.
Sauhết là khi đãcó hai yếutố thầy và trò rồi, thì cũng
chỉmới thoảmản có điềukiệncần, vẫncòn chưađủ! Muốn cóhết tấtcả các điềukiện cần và đủ,
thìlại phảicó một xãhội hay môitrường vănhoá đạt chuẩnquốctế baobọc xungquanh để duytrì
mứcsinhhoạt tốithiểu và hổtrợ vậtchất lẫn tinhthần cho đờisống
của sinhviên và bangiảnghuấn. Dođó, cơcấu tổchức
đầyđủ cuả một trường Đạihọc có đẳngcấp quốctế thường
rộnglớn như một thànhphố thugọn lại (University có từnghĩa nguyênthuỷ là Universal City) Nếu
không hộiđủ các điềukiện
nóitrên thì kếtluận chung là không ai cóthể giúp để lậpnên
được một trường Đạihọc đẳngcấp quốctế thànhcông tại VN, trong môitrường chưađạt
chuẩnquốctế.
Lầnlượt sauđây ngườiviết sẽ phântách chitiết ba thànhphần Khoabảng, Tríthức và Nhântài nóitrên, với hyvọng sẽ manglại cho đọcgiả một cáinhìn
rõhơn về bảnchất của những
thànhphần ưutúnhất trong xãhội VN. Nhưng trướchết, tưởng
cũngnên nhắclại là bàiviết
này chỉcó ýđịnh duynhất là phântích ýnghĩa của từngữ
theonhư cáchhiểu của ngườiViệt,
qua ngônngữ hay vănhoá Việt màthôi. Trướchết xin bắtđầu
bằng giớikhoabảng.
Khoa Bảng
Trong ba thànhphần nêu trên đầu bàiviết này, cólẽ giớiKhoabảng là dễ địnhnghĩa và hiểu
hơnhết. Dù ai íthọc nhưng nghenóiđến ông Cữnhân, Luậtsư
hay Bácsĩ , thì cũng đều hiểu
và biếtngay vịtrí của người được giớithiệu trong xãhội.
Khoabảng đúngtheo nghĩađen là "Có tên trên Bảngvàng".
Thời Nhohọc ngàyxưa, một thísinh thiđậu thườngđược đềtên trên "Bảng" niêmyết có ghirõ là "Khoa" thi năm nào. Nhưvậy thì rõràng là khôngcó một sựkhácbiệt nàohết từxưađến nay. Những ai thiđậu hay ratrường tốtnghiệp từ cấp caođẳng hay đạihọc trởlên, thì
cóthể đượccoi nhưlà thuộcvề giới
"Khoabảng". (Cũng xin ghichú riêng ởđây là ngườiMỹ
lại khôngcó ngôntừ riêng để nóivề
giớikhoabảng. Họ chỉ nóichung với nghĩa rất rộng là thànhphần được giáodục tốt, hay gọilà
well-educated class). Nhưng thậtsự để gianhập giớikhoabảng có
khó lắmkhông? Câutrảlời sẽlà không và sẽđược giảithích sauđây.
Điều đángngạ nhiên mà ítngười chúý là, để gianhập được
giớikhoabảng hay tốtnghiệp
đạihọc, một người chỉ cầncó "trínhớ" tốt trungbình là đủ, theo đúngnhư tiêuchuẩn hiện nay.
Thậtvậy, tấtcả chỉ tuỳthuộc vào trínhớ! Nếu thời Nhohọc xưa, các nhàkhoabảng chỉviệc
họcthuộclòng, hiểu nghĩalý và nhớ các bài vănthơ trong Tứthư Ngũkinh là đủ, thì ngàynay
đối với nềntânhọc cũngchẳng khác gìmấy. Những ngànhhọc về Y-Nha-Dược nhất là Luật,
chỉ cần sinhviên có một trínhớ tốt để nhớhết tấtcả các
trườnghợp cóthể dùngcho giảiquyết
các vấnđề phápluật cho thânchủ.
Ngay các mônhọc về kỹthuật hay toán, thường cũng chỉ thuộclòng mộtsố côngthức cănbản,
hiểu nguyênlý ápdụng và nhấtlà "ghinhớ" các phươngpháp để tìmcách giải bàitoán là đủ.
Chẳngcógì để gọi à thôngminh lắm như đasố lầmtưởng. Nga cả khi nóiđến thựcchất
của sựthôngminh, đúnghơn cũng chỉlà một biếndạng từ trínhớ tốt mà ra thôi! Nên biết là,
sởdĩ ở VN có rấtít Bá sĩ Kỹsư là vì nhànước khôngcóđủ khảnăng tàichánh và nhânsự
để đàotạo nhiềuhơn, nên consố sinhviên được tuyển ở đầuvào bị
hạnchế đi rấtnhiều.
Nhưng ai cóthể cóđược một "trínhớ" tốt trungbình?
Câutrảlời là đasố nhânloại sống trêntráiđất này kểcả dânViệt mình nóiriêng! Cụthể minhchứng là consố hơn 1.5 triệu ngườiViệt sống ở Mỹ. Trongsốđó phải gần mộtnửa còn trong
tuổi đihọc và chưa đi học (dưới 25),
cònlại khoảngchừng 800 ngàn ngườilớn. Trong số 800 ngàn đó
cũngcó hơn mộtnửa là
những người khôngmuốn đihọc, gồm các thànhphần như ngườigiàcả hay bận đilàm vì sinhkế, nhấtlà phầnđông phụnữ theo truyềnthống Áđông, thường
muốn ởnhà để giữcon và làmnộitrợ. Vậythì nếu tínhra chothấy phùhợp với consố cònlại, là có
khoảngchừng 300 ngàn
(18% của số hơn 1.5 triệu) chuyênviên ngườiViệt ở hảingoại có trìnhđộ đạihọc!
Vậythì ngườiViệt ở hảingoại có khácgì ngườiViệt ở
trongnước không? Nếu tính đúngtheo
tỷlệ thì cảnước VN phảicó khoảng trên 15 triệu khoabảng
(Trongkhi theo thốngkê, nướcMỹ cókhoảng 50 triệu hay chừng 17% dânsố tốtnghiệp đạihọc! Vẫn íthơn con số 18%
của
ngườigốcViệt) Thựctế chothấy là VN chỉcó khoảnggần
một triệu rưỡi dânsố có trìnhđộ
Đạihọc hay Caođẳng. Một consố quá ít! Tạisao? Câu trảlời cơbản là mặcdù ngườiViệt ở
nướcngoài hay ở trongnước không khácnhau mấy về mứcđộ thôngminh hay trínhớ, nhưng
có một sựkhácbiệt lớn do chínhvì môitrường xãhội, và dĩnhiên là do sựsaibiệt trong mứcsốngkinhtế màra.
Xãhội nghèo thì ít trườnghọc nên consố thunhận sinhviên
phải bị giớihạn, kếtquả là đasố
đã khôngcó cơhội đểđược đihọc. Những giađình nghèo
với cáiăn cáimặc còn lochưaxong,
thì nóigì đếnchuyện đihọc. Mặtkhác, nếu những đứatrẻ
từlúc mới sinhra chođến tuổiđihọc mà ănuống thiếu chấtdinhdưỡng cầnthiết, hay thườngxuyên bịđói và thiếuăn, thì chắcchắn nãobộ sẽ bị mấtđi rấtnhiều hai khảnăng cho sựhọc là "tậptrung tinhthần" và "khảnăng tưduy". Kếtquả là mặcdù dânViệt có hiếuhọc, nhưnglại khôngđược đihọc. Hoặcgiả
nếu có cốgắng đihọc thì mộtsố khôngít rồi cũng sẽ
thấtbại, không họcđược vì trínhớ bị trởngại, do hậuquả cuả việc ănuống thiếudinhdưỡng, đưađến
kếtquả là đầuóc khôngthể tậptrung được để tưduy! Chưa nóiđến nhiều thanhthiếuniên
phải phụlo cho côngviệc sinhkế
của giađình, nên đànhphải dở dang, giánđoạn việchọc.
Nóivậy để chothấy phầnđông giới khoabảng VN trong mấy trăm
năm qua thậtsự chẳngcó
tàicán đặcbiệt gì hơnngười cả, trừ một chút maymắn có
một trínhớ khátốt, được sinhra
trong những giađình khágiả có đủănđủmặc và được đihọc! Gần tám trăm năm lịchsử
của
ĐạiViệt chịu ảnhhưởng vănminh Trunghoa, và gần một trăm năm
theo vănminh Âuchâu
của cảnước, Việtnam chỉmới có khảnăng đàotạo rađược
mộtsố những nhàkhoabảng! Và,
trongsố hàngtrăm têntuổi cuả các nhàkhoabảng VN có tên
khắc trên những con Rùa đặt
trong Vănmiếu, thì chỉcó mộtsố rấtít xứngđáng được
gọilà "Kẻsĩ ", tươngđương với danhxưng là "Tríthức" thờinay.
Trí thức
Nếu ngàynay dânViệt và các dântộc chịu ảnhhưởng của vănhoá Trunghoa, không ngầnngại gì khi xài từ "tríthức" mộtcách phổbiến và
rộngrải, thì cũngnên nghĩđến ngườiNhật
đã cócông sángtạo ra nó, khi phongtrào canhtân đấtnước
bắt họ phải dịchra nhiều thứ sáchvở tài liệu của Tâyphương. Tuynhiên, điềuđángnói là khi ngườiNhật dịch chữ "intellectual"
ra "tríthức", họ đã khôngchịu dịch sátnghĩa với
từgốc, mà lại diễndịch theonhư cách của họ
hiểu! Vôtình hay cốý, tuy khôngđúng và bị sailệch từ gốc,
nhưng lại chora một từ mới vừa
dễhiểu mà lại kháchínhxác, để nói một trạngthái đặcbiệt trong đờisống tinhthần
của conngười: "Trítuệ thường luônluôn trong trạngthái thứctỉnh và làmviệc"! Trong ngônngữ tiếngViệt từ "thức" ở đây nói về trạngthái đang hoạtđộng
của tríóc, đóng vaitrò hiểungầm như
một "Trạngtừ" (Adverb) và ở thểđộng, hơnlà một
danhtừ ở thểtỉnh như nhiều người thườngvẫn hiểunhầm! Thídụ những từ khác như Tâmthức, Ýthức,
Tiềmthức, v.v. đều ámchỉ trạngthái đang làmviệc của mộtsố các chứcnăng đặcbiệt trong nãobộ của conngười, dù người đó
cóbiết hay khôngbiết, hoặc đang ởtrong trạngthái tỉnh hay mê.
NgườiViệt mình còn đi xahơn để sángchế (nghĩ ) ra một từngữ khác phảnnghĩa, vừa châmbiếm, nhưng cũng rấtđúng cho nhữngai khôngmuốn làm "tríthức" là "tríngủ". Chính nhờcó
sựnóichơi tươngphản nhưtrên mà ýnghĩa cuả từ tríthức
lại hiệnra mộtcách rõràng nhưlà
phảnánh lại nghĩađen của nó!. Dĩnhiên từ "Thức" ởđây có một ýnghĩa rất trừutượng, để nóivề một trạngthái linhđộng thuộcvề tinhthần nhiềuhơn.
Một ách tổngquát, từ Tríthức dùngđể nóitới những người mà đầuóc
của họ thườngxuyên làmviệc. Hay nóicáchkhác, ngườitríthức luôn tưduy nhiều về một vấnđề nàođó, nhiềuhơnlà
mứccầnthiết và đòihỏi của những
nhucầu tưduy tốithiểu cho côngviệc làmăn và sinhsống.
Cụthể nếunhư những chuyêngia về khoahọc và kỹthuật, sau
giờlàmviệc chỉ locho vợcon
nhàcửa và thưgiản, hoặc tìmđến những thúvui tiêukhiển cùng
bạnbè cho khỏi "mệtóc",
nhấtlà khôngcó một tưduy sángtạo hay bấtcứ sinhhoạt tinhthần nàokhác nhằmvào xãhội
bênngoài hay cho cộngđồng nhânloại, thì chắcchắn họ khôngthể
được nhìn nhậnlà tríthức.
Nhưng đồngthời, cũngcó những nghềnghiệp luôn đượccoi nhưlà nghề của Tríthức như nhàvăn, nhạcsĩ hay kýgiả v.v. Được nhìnnhận là tríthức vì
nghềnghiệp đòihỏi họ luônluôn
phải sống trong môitrường tưduy để viết sáchbáo hay sángtác,
nên dùlà côngviệclàm vì
mưusinh kiếmăn, vẫnđược coilà tríthức. Tươngtự nhưvậy cho các chínhtrịgia chuyênnghiệp, các vịdânbiểu hay nghịviên.
Cóthể điđến kếtluận: Một người được coilà tríthức,
nếu có nghềnghiệp hay do bảntính tựnhiên, làm những côngviệc thuộcvề tưduy sángtạo và thường
chorađời những sảnphẩm
tinhthần mớilạ, tuy khôngnhấtthiết phải biếttrước hậuquả sẽ mangđến cho xãhội tốtxấu
nhưthếnào.
Nhânđây cũng xin nhắctới một bàiviết rất ngắngọn mới
đăng trên mạng của VNNet với đềtài "Suynghĩ về kháiniệm Tríthức". Một vị
giáosư đãcó
dùng một địnhnghĩa tươngtự nhưtrên
cho tríthức, nhưng thêmvàođó một tiêuchuẩn thứhai là:
" Chỉ tônthờ những giátrị tinhthần
vĩnhhằng: Chân Thiện Mỹ"! Tuy nghequa rấtcó ấntượng nhưng
thậtsự là quá cảmtính, một
thóiquen khó bỏ cuả vănhoá Áchâu, khi đặtnặng tiêuchuẩn
đạođức mộtcách rất hìnhthức,
và dĩnhiên là khôngđúnglúc! Nóicáchkhác, chúngta thậtsự
chỉ muốn đitìm một địnhnghĩa
đúng cho từ Tríthức, khôngphải cốtình đitìm một sựhân
biệt hay sosánh giữa "Tríthức
Lươngthiện" và "Tríthức Bấtlương"!
Cụthể sauđây từ giớikhoabảng: Một người đãlà Luậtsư
rồi, thì chodù có phạmpháp và bị
xãhội lênán tửhình đinữa, ngườiđó vẫnlà Luậtsư. Khôngai cóthể phủnhậnđược cáikhảnăng hànhnghề luậtsư mà tửtội cóđược! Cònnhư nếu
phải thêm đủ tiêuchuẩn đạođức như
vị GS đã đưara, thì tạisao xãhội có lúc lại "lênán"
tríthức, gọi họ với những cáitên xấu như
là: Tríthức phòngtrà, Tríthức nửamùa, vv. Chưa nóiđến
thắcmắc là dựavào tiêuchuẩn đạođức nào của xãhội, để chođó là Chân, Thiện, hay Mỹ(!?) Còn
nhớ khi nhàtranhđấu cho nhânquyền ở NamPhi là ông Mandela bị toà kếtán
tùchungthân vì
tộibộiphản. Ông đã bị tướcđoạt hết tấtcả danhdự và tàisản, nhưng rồi saucùng
cũng
khôngai cóthể lấyđiđược cáiconngười Tríthức của ông.
Dựavàotheo địnhnghĩa chung của từ tríthức đã nóitrên, thídụ cụthể rất tiêubiểu cho các
thànhphần xãhội sauđây: Thuộc giớitríthức cóthể là
những ai có nghềnghiệp như sau: Vănsĩ, Kýgiả, Phóngviên các đàitruyề thông, Nhạcsĩ, Hoạsĩ,
Thisĩ, Nhànghiêncứu khoahọc,
Chínhtrịgia, Hoạtnáoviên, Tusĩ tôngiáo, Nhàthamvấnxã
hội, v.v.
Không thuộc giớitríthức hoặc chưalà tríthức gồmcó tấtcả các chuyêngia về đủ mọi
ngànhnghề như: Khoahọcgia, Bácsĩ, Dượcsĩ, Nhasĩ, Kỹsư, Luậtsư,
Casĩ, Tàitử điệnảnh, Kịchsĩ
v.v. Điềuđángnói và cần giảithích thêm để phânbiệt là,
nếu một casĩ hay tàitử điệnảnh chỉ
cần xửdụng những năngkhiếu đặcbiệt về thểxác để cahát
hay trìnhdiễn lại những gì được
soạnra sẳn cho, thì khôngthểnào là tríthức được.
Đasố ngườiViệt dobởi ngôntừ dùngđể diễntả, thường
bị nhầmlẫn giữa hai giới Khoabảng
và Tríthức. Để minhchứng, xin đơncử thídụ nghề Ykhoa Bácsĩ chẳnghạn. Nếu đem sosánh
giữa một Bácsĩ chữatrị cho bệnhnhân the đúng những gì sáchvở đãdạy, cộngthêm với
những kinhnghiệm hànhnghề, thì cũng khôngkhácgìmấy nếu đem
sosánh với chuyênviên
thợmáy "chữabệnh" cho xeôtô. Cũng bắtđầu bằng
việcchẩnđoán chođúng bệnhtrạng của
xe bằng các thửnghiệm, và nếucần thì phải chữatrị hay
"giảiphẩu" để thaythế luôn các bộphận hưhỏng! Tấtcả đều rậpkhuôn theo bàibản mà tàiliệu sáchvở (hay cuốn hướngdẫn kỹthuật) chỉdạy, và thêmvàođó là kinhnghiệm nghềnghiệp. Dĩnhiên, cái khác duyhất chínhlà cơthể conngười phứctạphơn (đòihỏi trínhớ nhiềuhơn)
và sinhmạng của conngười quý hơn cáixe nhiều, nên tiềntrảlương cho Bácsĩ cao hơn Chuyêngia sửaxe gấpnhiềulần!
Hiệnnay đangcó những nghiêncứu về chếtạo ngườimáy
(Robot-Doc) để làmcôngviệc
khám và chữabệnh như một bácsĩ chuyênmôn thôngthường, và
đôikhi cóthể còn chora kếtquả chínhxáchơn rấtnhiều vì không bị chiatrí bởi ngoạicảnh. Nhưng dùcho tàigiỏi cáchmấy thì Robot-Doc cũng sẽ khôngđược coi nhưlà một nhà "Tríthức"! Tươngtự nhưvậy cho
các nghànhnghề cònlại đã kểtrên, vì thậtsựra, họ chỉ
dựavào một yếutố cầnthiết là trínhớ
để họ thuộc ài thôi! Cụthể như máyđánhcờ vua "Deep
Blue" của hãng IBM. Máy cóthể
"tưduy" để đánhthắng hầuhết những taycờ quốctế thượngthặng, nhưng sauhết cũng chỉlà
một bộmáynhớ caocấp, khônghơnkhôngkém.
Tómlại, xin ghinhận và khẳngđịnh một điều là một người
thuộc giớikhoabảng cóthể khôngphải là tríthức, và đồngthời ngượclại, một ngườitríthức cũng khôngnhấtthiết phải xuấtthân
từ giớikhoabảng. Như trườnghợp miềnNam trướcđây có hai
nhàhọcgiả Nguyễn Hiến Lê
và Vương Hồng Sển. Cả hai ông đều được xãhội côngnhận
nhưlà những nhàtríthức tầmcở,
nhưng khôngai thuộc vào giớikhoabảng, nghĩalà hai ông không
xuấtthân từ các trườngđạihọc chuẩn cấpcao, cũngnhư khôngcó họcvị hay bằngcấp tốtnghiệp đạihọc.
Nhân tài
Saucùng, đâylà từngữ dễhiểu nhưng lại rất dễ bị hiểunhầm nhất, bởi đạia số ngườiViệt
thườnghay nghĩrằng những người khoabảng hay tríthức đềulà
"Nhântài"! Tạisao lạicó sựnhầmlẫn taihại nóitrên? Câutrảlời là do trong quákhứ, xãhội Việtnam đã chịu quánhiều
ảnhhưởng vănhoá của Trunghoa, qua hệthống thicử để
tuyểnchọn quanlại caitrị dân.
Thời Nhohọc hay Hánhọc xaxưa đó nếu ai có một trínhớ tốt
tươngđối, biếtđọc và viếtđược
chữHán, chịukhó họcthuộclòng Tứ Thư Ngũ Kinh, thì chắccó
nhiều hyvọng thiđậu để ra làmquan caitrị dân, được xãhội trọngvọng và đươngnhiên
đượccoi nhưlà một nhântài!
Tuyvậy, hãy thử xétnghiệm thêm một consố thốngkê sauđây:
Trongsố hàng trăm Tiếnsĩ
cótên khắc trên biađá ở Vănmiếu, có baonhiêu vị đã đểlại chođời được một cuốnsách, vài
bàivăn sách hay ítnhất là một vài tậpthơ coiđược, chưanóiđến nộidung có giúpích gìđược
cho xãhội haykhông? Cùng một câuhỏi trên cho các vịkhoabảng
tânthời ngàyhômnay.
Tuy khôngthể sosánh tốtxấu do mỗi xãhội đềucó một tiêuchuẩn riêng và thayđổi theo thờigian, nhưng vấnđề chính trướchết là cầnphải tìm một địnhnghĩa chung cho từ "Nhântài".
Dùng địnhnghĩa sauđây: "Nhântài là người có khảnăng
tạora được những sảnphẩm, vậtchất hay tinhthần, cógiátrị cầnthiết và hữuích cho xãhội". Thídụ như số thợmáy chuyênmôn giỏi về máy xeôtô ở VN hiệnnay, chắclà phải ít hơn
rấtnhiều sovới con ố củ tấtcả
các chuyêngia về ngành Ykhoa cộnglại! Nhưng dámchắc hầuhết
ngườiViệt mình luôn có
ấntượng chorằng chỉ có Y-Nha-Dược sĩ mới thậtsự là nhântài, còn thợmáyxe dù có tàigiỏi
đếnđâu, cũng khôngđược nhìnnhận là nhântài(!?) Một nhầmlẫn thậtsự quá taihại, và cũng
chính vìvậy nên xãhội VN chỉbiết coitrọng giớikhoabảng mà
thờơ hay khôngbiết quýtrọng nhântài!
Hậuquả taihại cho quanniệm sailầm nóitrên đã chothấy
hiệntượng mà nhiều người đãtừng
nóiđến là cólắm thầy (dỡ), nhưng thiếu thợ (giỏi) là
vậy. Thửxem một nước nghèo và chậmtiến như VN, phải tốn baonhiêu tiềnbạc và côngsức để đàotạo các sinhviên ưutú ratrường
chỉ để ngồi bán thuốc hay chothuê bằng, hoặc chỉ để làm cái
côngviệc trám, nhổ hay trồng
lại mấy cái răng giả, thayvì dùng sựthôngminh của họ làm côngviệc nghiêncứu trong phòngthínghiệm côngnghệ về sinhhoáhọc, để phátminh hay bàochếra những sảnphẩm mớilạ.
Trongkhiđó, chỉcần những Ytá hay Ysĩ với trìnhđộ từ 2
hay 4 năm đạihọc, nếu được đàotạo bàibản đúngmức, vẫn cóthể làmcôngviệc chữatrị
bệnhnhân thaycho Bácsĩ trong đasố các trườnghợp (trừ giảiphẩu, dạyhọc hay chữatrị các
cabệnh phứctạp hơn rấtnhiều).
Kinhnghiệm thựctế của xãhội VN chothấy, nếu vôtình tạo
cho tâmlý ngườidân quá ấntượng về khoabảng, thìrồi cuốicùng xãhội cũng chỉ chora
những nhàkhoabảng màthôi,
thayvì là nhântài như mongmuốn! Tómlại theo địnhnghĩa đời
thường, nhântài là những
người có khảnăng sảnxuất, chorađời những sảnphẩm cầnthiết và cóíchlợi thiếtthực cho
cộngđồng xãhội, và cóthể tuỳthuộc cả về hai mặt tinhthần và vậtchất. Thídụ sauđây sẽ
làmcho rõhơn các địnhnghĩa trên.
Trởlại thídụ Bácsĩ Ykhoa, mớiđầu họ chỉ thuầntuý là
những nhàkhoabảng với cấpbằng
và mộtsố các kiếnthức chữatrị bệnh thôngthường được
họchỏi từ sáchvở và nhàtrường.
Nhưng nếu trongsốđó có ai chịu sinhhoạt phụcvụ cho cộngđồng
và xãhội, như viếtbài phổbiến kiếnthức về Yhọc cho đồngnghiệp hay côngchúng, tranhđấu để bảovệ sứckhoẻ cho
côngnhân, hay thamgia vào những hoạtđộng chínhtrị và xãhội
nóichung, giúpích cho cộngđồng, thì lúcbaâygiờ những vị Bácsĩ nóitrên mớicóthể
đượccoi nhưlà Tríthức.
Mặtkhác, giảsử đồngthời nếu có ai trongsố các Bácsĩ đó,
bỏ côngsức ra làmviệc trong
phòngthínghiệm, nghiêncứu, khámphá rađược một loại vikhuẩn mớilạ nguyhiểm cho sứckhoẻ conngười, hay tìmra một phươngpháp mới để địnhbệnh
và chữatrị, hay có khảnăng
đặcbiệt về ngànhphẩuthuật caocấp v.v, thì lúcbấygiờ
mới cóthể đượccoi nhưlà Nhântài.
Điều đángchúý trong ngônngữ tiếngViệt là chữ "Nhântài"
cũng cóthể hàmchứa ýnghĩa
dùng luôn cho "Thiêntài", và nếu có sựkhácbiệt chính
ởđây là thiêntài cầnđược huấnluyện và đàotạo íthơn so với nhântài.
Quốcgia hưngvong, thấtphu hữutrách. Thấtphu ởđây chínhlà
kẻsĩ thờixưa, hay tríthức
thờinay. Thậtvậy, đấtnước thịnh hay suy thì mọi tráchnhiệm đều nằm trên vai
của giớitríthức. Bởi một lýdo dễhiểu, tríthức là những người mà trítuệ luônluôn làmviệc theosát với
tầmtưduy của thờiđại, nên tríthức phải nhìnthấyrõ và
sớmnhất, những nghịchcảnh hay trởngại thăngtiến đlên cho cộngđồng và cho xãhội, trừkhi
giớitríthức tự chốibỏ vaitrò củamình. Lịch ử thếgiới trong mấy ngàn năm qua đãđược xácminh
rõrệt với những chứngtừ
đầyđủ. Hầuhết các cuộcđấutranh chống ngoạixâm, chống
các chếđộ phongkiến độctài
chuyênchế lạchậu, và nhấtlà chốnglại cườngquyền ápbức, tấtcả đềuđược lãnhđạo bằng
tầnglớp tríthức (theo địnhnghĩa) và khônghềcó ngoạilệ.
Mặtkhác, muốncho dângiầunướcmạnh thì quốcgia nào cũng
phảicần rấtnhiều cả ba thànhphần nói trên. Nhưng trong hoàncảnh hạnchế về tàinguyên và
nhânlực của Việtnam hiệnnay, tưởng cũng cầnphải đặtthành vấnđề ưutiên là nên đàotạo thànhphần nào nhiềunhất:
Khoabảng, Tríthức hay Nhântài? Câutrảlời ngắngọn chothấy ngay là trongvòng 10 hay 20
năm nữa, nước Việtnam chắcchắn sẽ cần rấtnhiều nhântài
hơnlà cần những nhàtríthức và
khoabảng.
Saucùng, có một điều gây bứcxúcnhất cho ngườiviết là saukhi đọc hơn 10 bàiviết đăng
trên mạng VNNet, và gần chục bài khác nói về "Nhântài"
của VN trong thờigian qua: Hầuhết các tácgiả đều mang tâmtrạng giốngnhư
của một người
đầubếp làmbánh với cụcbột đãđược chuẩnbị sẳn để trướcmặt, và họ chỉcóviệc
trổtài để làmra cáibánh ăn cho thật ngon.
Tấtcả hìnhnhư đều quênđi một khâu rất là quantrọng trong
việclàmbánh: Làmsao cóđược
cụcbột chuẩnbị đầyđủ, với các tiêuchuẩn cầnthiết
cho một cái bánh ngon!?
Cólẽ đây là thờiđiểm thuậntiệnnhất để nhànước nghĩđến một chiếnlược dàihạn hơnnữa
trongviệc giáodục và đàotạo nhântài cho Việtnam. Đólà khôngphải chỉ để tự hàilòng với
việcxâydựng được trườngđại học đẳngcấp quốctế,
hay tìmra phươngán tốiưu để đàotạo
chođược 20.000 tiếnsĩ vào năm 2020! Nhưng quantrọng và ưutiên
hơn tấtcả, chínhlà nhànước cầnphải nghĩđến một chiếnlược giáodục tíchcựchơn cho cả triệu embé sắpsửa chàođời, nhằm tạorađược một lựclượng thếhệtrẻ có đầyđủ các phẩmchất cầnthiết, với hyvọng
sẽ trởthành những nhântài lỗilạc cho Việtnam trong tươnglai.
Nguyễn Cường
Sacto, 2/2007
|