Return to front page!


Trangtrước
Trangkế
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

 

Conđường Nay XuyênÁ

OrientalExpress The New Route

by dchph  

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 2 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

 

4 - Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang (4)

(Bảnthảo)

Tiếptheo trangtrước (3)

Tới Thànhphố "tổnghợp" Vũhán, xuyênqua Thànhphố Hánkhẩu, băngquacầu rồi vào Thànhphố Vũxương, xebuýt chạychenchúc trong thànhphố khổnglồ nầy là mất gần cả giờđồnghồ. Ðỡmộtcái là thànhphố nầy, cũngnhư nhiều thànphố khác ở Trungquốc, nay đã cóluật cấm bấmcòixe, dĩnhiên là ngoạitrừ trườnghợp khẩncấp, chonên cũng đỡ nhứcđầu. Xe đỗvào một bếnxe nhỏ -- thànhphố lớn thường có hiều bếnxe -- xuốngxe, lếchthếch kéo hànhlý ra đường và gọi một chiếc taxi đi Kháchsạn "Soáiphủ" mà tôi đã đặttrước bằng điệnthoại qua một trungtâm dulịch mà tôi đã có "hộkhẩu" thôngqua một cuốn cẩmnang mà nhânviên của côngty nầy phát cho tôi ở trạmxelửa ở Thànhphố Thượnghải, nhưng tàixế từchối, cólẽ vì lộtrình quá gần. Một thanhniên lái "xenhà" chạy theo tôi và ragiá 20 Yuan. Dĩnhiên là tôi lênxe ngay chotiệnviệc.

Chở tôi tới kháchsạn, quảnhiên rất gần cáchđó độ haiba đoạnđường, anhtàixế cho tôi tấm danhthiếp, nói nguyênlà anhta chạytaxi, khókiếmăn chonên anh muaxe và chạy đónkhách riêng, và nói ngàymai nếu muốn đichơi quanhvùng thì gọi anh tới chởđi, muốn cho baonhiêu thì cho! Anhta hỏi tôi từđâu đến, cóphải là Ðàiloan. Tôi nóibịa như tôi thường nói với các tàixế taxi: "Hảinam!". Anh ta nói, hènchi, nghe giọngnói của giống người Ðàiloan quá vì tiếngHảinam thuộc hươngngữ Mânnam như tiếngÐàiloan, và mới mấy hômtrước anh cóđưa một dukhách Ðàiloan như tôi đichơi... Áichà, ítra anhta có chút hiềubiết về phươngngữhọc! Tới kháchsạn, anhta uốngxe anh lăngxăng phụgiúp tôi mang hànhlý vào kháchsạn, loayhoay bêncạnh đứngchờ trảtiền.

Kháchsạn "Soáiphủ" khálớn, bảngquảngcáo nổi mạvàng nổibật đóngkhung treo trêntường ghi bốnsao, nhưng khi tôi giao cho côtiếpviên cuốnsổ hộchiếu Mỹ, côta cóvẻ ngẩnngườira, thayvì hỏi tôi cô quaysang ngườithanhniên tàixế chở tôi đến hỏi anhta là hộchiếu của tôi thuộc nướcnào? Chàngtàixế, đinhninh tôi là người đếntừ Tỉnhđảo Hảinam, nên trảlời hộchiếu Trungquốc chứ nướcnào! Côgái nói, khôngphải. Dườngnhư côta chưa thấy hộchiếu Mỹ baogiờ và cólẽ khôngbiết chữAnh nên trông côta lậttớilậtlui cuốnsổ tìm tên và sốhộchiếu. Cólẽ tôi là người mangquốctịchMỹ đầutiên đến kháchsạn bốnsao nầy ở tại thànhphố tolớn nầy! Tôi bậtcười và lật hộgiùm trangđầu cho côta. Tuy khôngbiết chữAnh anh nhưng đasố người cóhọc đều biếtviết Pinyin bằng mẫutự Latinh nên côta khônggặp khókhăngì trong việc làmthủtục mướnphòng cho tôi. Côta hỏi tôi định ở mấyhôm, tôi nói hai hôm, nhưng khi đóng tiềncọc, thườngthì bằng giá mướnphòng một ngày, ởđây là 450 Yuan mộtđêm. Tôi khôngcòn đủ tiền Nhândântệ nên đặccọc 200 đôla, nói khi trảtiền sẽ thanhtoán bằng tiền Yuan. Cô cho tôi hai thẻ ănsáng miễnphí và hai thẻ ăntối trịgiá 60 Yuan giảmgiá còn 30 Yuan mỗivé.

Khi chàng "bellboy" nhận hànhlý và chuẩnbị đưa tôi lên phòng, anh tàixế có vẻ muốn theolên, nhưng tôi cảmthấy khôngtiện, nên móctiền ratrả nhưng chỉ có tờ 50 Yuan trong bóp, nhưng anhta lại khôngcó tiềnthối. Chẳngngầnngừ, tôi nói anh giữ luôn, giờ anh cóthể vềđi, còn ngàymai đichơi, nếucần tôi sẽ gọi anh. Anhtàixế cảmơn rốirít rồi bỏđi. Trông anhta cóvẻ lươngthiện, nhưng dĩnhiên là ta phải đềphòng vấnđề anninh khôngcho anh lên phòng của mình. Sởdĩ tôi ghichép những chitiết nhonhỏ kểtrên vì đôilúc bạn sẽ gặp những tìnhhuống như vậy nếu đidulịch mộtmình kiểu của tôi.

Khi người bellboy mang hànhlý của tôi lên phòng xong, tôi cho anhta 5 Yuan. Ởđây cần nóithêm là tấtcả những kháchsạn tại những thànhphố lớn đều nhận tiềntíp, hay tiềnboa, nhưng có những kháchsạn nhỏ, nhânviên cókhi khôngquen nhậntíp và cóthể từchối.

Như thườnglệ mỗkhi đến kháchsạn mới, tôi xem sổchỉdẫn, để coi nhàhàng và barrượu nằm tầnglầu nào, và cũng khôngquên xem phòng massage ởđâu. Chẳngtìmđâuxa, cáimẫu quảngcáo in và trìnhbày đẹp, hìnhảnh một vài khuônmặt và thânhình congái đầygợicảm với màusắc nổibật nằmngay bên trong bìada của cuốnchỉnam. Quảngcáo baogiờ cũng viết bằng hai thứtiếng Hoa va Anh, đôikhi cócả chữ Nhật hay Ðạihàn. Tómlại, lờilẽ quảngcáo thì tươngtự nhưnhau nhưlà "hãy thoảimái sau những gâyphút mệtnhọc trongngày, kháchsạn chúngtôi có dịchvụ đấmbóp, bópchân, tắmhơi, giátrungbình 150 Yuan, cóthể gọiđiệnthoại nhânviênđấmbóp trẻđẹp sẽ lên phòngriêng của quýkhách để phụcvụ." Và thườngthường, trong phòngtắm, lúcnào cũng bày một rỗ bán các sảnphẩm tắmgội, dầunhớt, baogồm cả mấy túi áomưa týhon. Cólẽ dịchvụ đấmbóp này cả Áchâu tại các nước khác khôngđâu châuđáo và antoàn bằng tại các kháchsạn lớnnhỏ ở Trungquốc. Người bànxứ thường gọi đólà những thànhphố "khaiphóng", tươngđương với từ "đổimới" trong tiếngViệt.

Bữaăntối "giảmgiá" ở nhàhàng rất tươmtất, ăn theokiểu "búpphê", mónăn TâyTàu đềbiển đều đủcả, baogồm luôn biahơi. Nhàhàng nằm ngay dưới tầngtrệt, vừa bước rakhỏi thangmáy là nghe tiếngnhạc dươngcầm réorắt vanglừng. Giờ trìnhdiễn dươngcầm là từ 6:30 giờchiều giờ đến 9:30 giờtối. Chươngtrình diễntấu 15 bản đầutiên là nhạc cổđiển Tâyphương và những tấukhúc xưa quenthuộc như "Moonlight Sonata", "Beethoven's Hoàtấukhúc Số 7", "Plaisir d'Amour", "Love is a Many Splendid Thing", "Romance", "Moulin Rouge", "Come Back to Sorento"... và ngườiđánhđàn dươngcầm là một côgái trẻtuổi, khôngchừng cònlà sinhviên đạihọc. Từ chỗ bànăn tôi ngồi cáchđó độ mười mét cóthể nhìnthấy trọnvẹn dángngười phía cánhphải thonnhỏ xinhxắn của côgái chơiđàn. Những ngóntay búttháp như đang nhảy những điệuvan dậpdìu tíutít trên những phímđàm. Ðôicánh taytrần mãnhkhảnh trắngnỏnnà của côgái đôilúc nhấtcao đểlộ bộngực tròntrịa như hai quảcam bósát dưới lànáo kimtuyến trông thật hếtsức dễthương và quyếnrũ. Tôi không nhìnthấy trọnvẹn bộmặt của cô, nhưng nét sóngmũi cao thanhtú của cô chothấy côgái là một mỹnhân tàisắc.

Khungcảnh sangtrọng, tiếpviên xinhđẹp và ầncần lịchsự, ánhđèn ấmdịu, tiệcrượu ngonlành, thuốclá thơmnồng, tiếngnhạc dịuêm trầmbỗng, người đánhđàn trướcmắt lại là một giainhân mặnmà sắcnước, hiệnthân trữtình của bóngdáng nàng Dươngtử Giang huyễnhoặc, bạn còn muốn đitìm cảnhtiêngiới nonbồng nàokhác nữa? Thiênđàng ở ngay tại nơinày, vào giờphút nàyđây.

Côgái dạo xong 10 bản trong chươngtrình, xong chuyểnqua những tìnhkhúc êmái của dòngnhạc lãnhmạng của Trunghoa hiệnđại, nhiềubản đãđược chuyểnâm sang tiếngViệt quenthuộc như "999 Ðoáhoahồng", hay nhiều bảnnhạc nổitiếng của Ðặng Lệ-Quân như "Ánhtrăng Chanchứa Tình Em", "Baogiờ Chàng Trởlại", v.v... tấtcả đủ để dìu tâmhồn ngườinghe đivào cõimêmộng mannhiên, lúc êmđềm, lúc thaothức, rồi réorắc, và cũng cólúc ru lòngngười bềnhbồng trong niềmlãngquên trầnthế. Ðốivới tôi, đólà một buổitối tuyệtvời huyềndiệu.

Thưởngthức xong bữacơm tối và buổi độctấu dươngcầm, tôi rangoài định đidạo một lát. Ðoạnđường ngắn dẫnra khu đạilộ lớn ồnào xecộ, nhưng muốn đến dạo khumuasắm buổi phải đibộ mất vài đoạnđường dài. Vấnđề anninh ở những thànhphố lớnnhỏ tôi đã đến bảnthân tôi cơhồ như chưa gặp chuyệngì rắcrối, nhưng baogiờ cũng nên đềphòng bấttrắc thì hơn, nhấtlà vào buổitối đibộ qua những những khu vắngvẻ. Những thànhphố Áchâu tôi đã đến, đôthị Nhậtbản là nơi cho tôi một cảmgiác antoàn tuyệtđối. Ở Trungquốc, khi lên taxi, tôi thường thấy có "hàngràosắt" ngăn giữa khoảngcách tàixếtaxi và hànhkhách cả phíatrước lẫn phíasau. Mỗikhi đến một thànhphố mới, tôi thường hỏi tàixếtaxi là nơiđó cóđược anninh không? Ðasố đều nói là thànhphố của họ anninh rất tốt. Xong tôi lại hỏi thế tạisao xe anh lại có cáichắnsắt chengang ngăncách với hànhkhách? Tấtcả đều trảlời: "Ðể đềphòng cướpgiật!" Dođó, tôi rútra kếtluận là nơinào cũngcó cướpgiật.

Ðasố những khumuasắm mới và sangtrọng đều naná giốngnhau với những cửahiệu bán đồhiệu - từ Ðàibắc, Thượnghải, Thànhđô, đến Vũxương đều rậpkhuôn không mang cátính cábiệt. Nếu bạn muốnđidạo ở những khuphố giốngnhư Hànội Bamươisáuphốphường thì nên tìmđến những khuphố cũ, và ngaycả những nơiđó cũng đang lộtxác và thayhình đổidạng. Nóichung, phốđêm nơinào cũng rộnrịp ngườiqua, bấtkể ngàythứmấy trong tuầnlễ. Giốngnhư bấtcứ đôthị Áchâu nào, cólẽ do người đông và đềukiện ănở chậtchội, ngườita thường thích rũnhau rađường tìm nơi giảitrí. Vì cảmthấy Thànhphố Vũhán là một đôthị lớn, hàngquán cửahiệu chắc cũng giốngnhư những thànhphố lớn khác ở Trungquốc vậythôi, tôi quyếtđịnh thôi raphố, nên quayvề trởlại kháchsách, vào quán barrượu của kháchsạn nằm kếbên, vào uốngbia.

Ðólà một quánbar nhỏ, trông giốngnhư một quáncàphê bậctrung ở Sàigòn. Quán vắngtanh, nhìnquanh tôi chẳngthấy ngườikhách nào. Tớinay tôi chưa vàođược nơinào nhộnnhịp đôngđúc như Nhạctrẻ No. 1 ở Sàigòn mà mỗi vịkhách gầnnhư đềucó một nữtiếpviên đứng sauquầy hầuchuyện. Hai nhânviên của quanrượu nầy đang xem TV ở góc quán. Một cô nhânviên khác đang ngồi ở quầyrượu mộtmình. Khi thấy tôi bướcvào, cô niềmnở tiếpđón, cườinói hoạtbát làm tôi cảmthấy thânmật và dễchịu hẳnđi. Tôi gọi một loại bia địaphương và mời thêm một chai cho côgái. Nàng radấu gọi hai nhânviên khác lấy bia ra, trông cóvẻ nhưlà quảnlý của quánbar vậy. Tôi hỏithăm thì nàng chobiết nàng làm quảnlý phòngđấmbóp của kháchsạn, giờrãnh khôngcó khách, chạy xuống quán thưgiãn. Ănnói tươivui rònrã và vồnvã, nàng nói với giọng người phươngbắc với khuônmặt tiêubiểu của ngườiHán vùng phíabắc, nhưng không cao. Lànda nàng trắngtrẻo, đôimắt đenláy và to tròn, với bờmôi chúmchím đỏmọng. Trông nàng tuổi tạc ngoài bamươi, vócdáng đầyđặn nhưng không mập trong bộđồ sẫmmàu thờithượng. Nàng là hiệnthân của mẫungười nửa phươngbắc và phươngnam. Dĩnhiên là những câu tròchuyện giữa tôi và nàng chẳng cógì để đángnói, chuyện quê nàng, chuyện bên Mỹ.

Chẳngbaolâu sau từ trên phòngđấm có điệnthoại gọi nàng trởvề. Nàng nhắnnhủ tôi látnữa lên chơi, nhưng tôi nói hômnay tôi mệt, để tốimai. Nàng đirồi tôi mới cảmthấy cái cảmgiác tẻnhạt khi ngồi uốngbia mộtmình trong ngôiquán vắngtanh. Tôi tínhtiền vềlại phòng nghỉngơi.

Ngàyhômsau, cả buổisáng tôi đi dạo Ðônghồ, hay nói theo kiểu tiếngViệt là HồÐông, vào cửa đông và cuốicùng ra ngoài cửa tây, cảthảy mất độ 3 tiếngđồnghồ. Dânthànhphố vàođây khỏi trảtiền vàocổng nhưng ngườingoài đến phải muavé. Ðasố côngviên ở cácnơi trên đạilục đều nhưvậy. Ngàynay giávé dànhcho ngườinướcngoài và ngườibảnxứ bằngnhau. Khi mới vàocổng, có những chiếcxe chạyđiện dùng để chở dukhách chạy vòng quanhhồ đậu gần cổng vào, và một ngườiláixe cứ đikè theo tôi nàinỉ chở tôi đi, nóirằng tôi đi đếnmai cũng khônghết bờhồ. Tôi cườicười nói: anh coithường tôi quá, trongvòng ba giờđồnghồ tôi sẽ gặp anh ở cổng tây. Cứthế, tôi dạo dọctheo bờhồ. HồÐông ở Vũhán không lớn bằng HồTây ở Hàngchâu và cũng chẳng đẹpbằng. Trong khuônviên của hồ là côngviên, có cầuđá, nhàthuỷtạ, hồphun, có hàngquán, bảotàngviện nhonhỏ, cóđủ những thứ tiêubiểu của một khuvườn Tàu, nhưng cách thiếtkế của khu nầy là phongcách của thời 70 của thếkỷ trước, nên có những cái lỏngchỏng không thíchhợp như những tròchơi ngồi ngựasắt hay máybaygỗ sơnphế thôlậu dànhcho connít.

Dọctheo bờhồ là những hàng dươngliễu rũ láxanh soibóngnước. Lốiđi trảinhựa dánhcho người đibộ mentheo bờhồ, hai bên là hai hàngcây cổthụ. Nhìnchung HồÐông khôngcó cáinét kiêusa đàicác biết chảichuốt của HồTây, nhưng bùlại cáivẻ bìnhdị quêmùa đơnsơ của nó với khuônviên rộngrãi của một côngviên và sựvắngvẻ khôngcó dukhách đếnthăm ồạt đã tạo cho nơinầy một néttỉnhlặng cáchbiệt với đườngphồ ồạt xecộ ngoàikia. Cáithúvị là giâyphút nhàntản bỏ từngbước một, nhìn sóngnước nhèhẹ ngoàihồ, ngắmnhìn những cành liễurũ đongđưa như những máitócthề của congái -- mọithứ làm lòngngười dịulại, thanhthoát, nhẹnhàng. Chỉ cóđiều là khítrời mùahè khá oibức, tôi cầnphải kiếmchỗ mát ngồi, cuốicùng khi gầnđến cổngra, tôi đã ngồi ránlại rấtlâu ở một quánnước ngoàitrời, mua chainước tràxanh ướplạnh tôi thường uống, giâylátsau mới cảmthấy sảngkhoái hơnnhiều. Trong suốt haiba tiếngđồnghồ đibộ, tôi gặp ngườitàixế lái chiếcxe điện chở dukhách hai lần, lần thứba là ngay tại cổngra, tôi vẫytay chào anhta và cườikhàkhà thoảmãn thúvị. Ítra tôi cảmthấy thểlực mình còn khoẻchán, ngàynào cũng đibộ tớilui nhưthế hàng nămbảy tiếngđồnghồ mộtcách khoẻkhoắn.

Mườihai giờtrưa, chưa ănuốnggì là tôi đã gọi taxi đến Hoànghạclâu. Khi chưa đếnđây, tôi hìnhdung trongđầu là Hoànghạclâu là nới thinhân Ðỗ Phủ và Lý Bạch đã đến trướcđây uốngrượu làmthơ. Nhưng không phảivậy. Ðây đúnglà nơichốn và vịtrí của ngôi Hoànghạclâu hai thinhân nổitiếng trong thiđàn Trunghoa đã tới, những Hoànghạclâu quacác triềuđại đã được trùngtu và xâydựng mới mấylần. Những môhình trưngbày trong tầng mướimấy caonhất của Hoànghạclâu hiện đại chothấy những biếnthiên của toàlầutháp nầy qua nhiều thờiđại, dườngnhư càng vềsau lầutháp càngcao. Lần trùngtu, hay đúnghơn là xâydựng mới hoàntoàn, là vàokhoảng năm... 1989! Vàocửa phải muavé, giá 70 Yuan. Hoànghạclâu ngàynay là khu côngviên giảitrí, diệntích rộngđộ vài mẫuTây, phongcach của nó là một khuvừờn Tàu rộng lớn có đủthứ quenmắt như nhàthuỷtạ, hồcá, hònnonbộ, nhàthuỷtạ, việnbảotàng chưngbày cuộc Khởinghĩa Vũxương mởđầu cho cuộc Cáchmạng Tânhợi, nhàhát trìnhdiễn camúanhạc cổđại đờiHán, tràthất, vânvân. Ngôilầutháp Hoànghạclâu chỉ chiếm một vịtrí khêmtốn trong côngviên vuichơi nầy. Gáclầu của toà lầutháp nầy caođộ mườimấy tầng, và thời hiệnđại cócả thangmáy đưa bạn lên tầng caovút chỉ trongvòng vài phút đồnghồ. Tôi chọn lốiđibộ bậcthang mộtmạch lên trên tầng thápđỉnh bước ra hànhlang bênngoài ngắmnhìn toàncảnh của Thànhphố Vũhán rộnglớn và hiệnđại với giòng Dươngtửgiang cắtngang chia thànhphố thành haikhu đôthị nguyênlà Vũxương và bênkia sông là Hánkhẩu. Trời nắngnóng nhưng trên thápcao gióthổi mạnh và mátmẻ. Nhìn xuống khucôngviên bêndưới nhìnthấy toànbộ khuônviên vườntước câylá kiếntrúc cầuhồ với số người đôngđảo tớilui.

Hoànghạclâu là thế, nó khôngcòn mang cáinét thơmộng và cổkính trong trítưởngtượng của tôi, nhưng nếu bạn đã đếnđây thì cũng nên đến thăm nơinầy, tuylà là một khu côngviên vuichơi hiệnđại nhưng nó cũng có sắcthái riêngbiệt của nó, dĩnhiên là khôngcó những thứ như bạn thườngthấy trong một khu vuichơi "theme park" kiểu Mỹ. Tómlại, đólà là một khuvườn Tàu rộnglớn với toà gáclầu Hoànghạclâu caongấtngưỡng là môtíp chủthể. Thànhphố Vũhán chỉlà một trong những nơi tôi dừngchân trongsuốt hànhtrình tôi đidọctheo dòngsông Dươngtửgiang, cóđiều tôi không ngờ là một thànhphố nằmsâu trong lụcđịa lại quálớn nhưvậy.

Dạochơi, nghỉngơi, ănuống, xem trìnhdiễn cavũnhạc cổđại... trong khuônviên Hoànghạclâu xong là cũng mất bốn tiếng đồnghồ. Rangoài là trời cũng bắtđầu dịunắng, đólàlúc thíchhợp để đidạophố. Chếchvề phíatrái của khunầy nằm cuốigócđường là Bảotàngviện Tôn Trung-Sơn. Bảotàngviện dườngnhư cũng sắp đóngcửa nên tôi không vào thamquan, vảlại bảotàngviện kỷniện Cáchmạng Tânhợi dọcsuốt theo nhiều thànhphố nằm trên dòngsông Trườnggiang dườngnhư đâuđâu cũngcó. Kểra tôi xem cũng đã khánhiều rồi nên khôngcòn cảmthấy sựthôithúc cầnphải xem để tìmhiểu lịchsử của từng vùng.

Suốt buổichiều cònlại chủyếu tôi dạoqua khắp các khuphố, trôngthấy nơinào có tiệmthuốc tândược là vô thumua thuốcdán Caohổcốt cho ngườiquen. Thànhphố nầy quálớn, khu tôi đidạo chỉlà một khu của thànhphố. Sinhhoạt cũng giốngnhư những thànhphố lớn khác, giờtansở người đứngxếphàng chờ xebuýt đôngđảo tại những trạmxe. Lềđường đibộ rộngrãi và sạchsẻ với những hàng câyxanh đầybóngmát. Ðólà một đặcđiểm nổibật của kếhoạch đôthịhoá của nước nấy, rấtđáng khenngợi. Trên đườnglộ chủyếu là xehơi dulịch tấpnập qualại. Xeđạp chạyđiện hay xeđạp có lốiđi riêng haibênđường nằmsâu bêntrong, có rấtít xegắmmáy. Và một đặcđiểm đángchúý là rấtít nghethấy tiếng còixe! Tấtcả đập vào mắt tôi là cái hìnhảnh của một thànhphố đang trong luồng vậnđộng, một dòngsống trôichảy mãi khôngngừngnghỉ, khôngquá vộivã ồạt như Thượnghải, nhưng cũng không chậmchạp như ở Thànhphố Kinhchâu.

Tôi đểý có một đoạn khuphố tôi đi ngangqua, lãngvãng gần trước một cửahiệu McDonald, có một vài ngườithanhniên, ănmặc hợpthờitrang nhưng cóvẻ lếtthết. Khônghiểusao cảnhtượngđó làm tôi liêntưởng đến một khuphố nàođó bên Mỹ nơi những gócđường gần trước một tiệm bán rượu nàođó, có đám thanhniên dađen ănkhông ngồirồi hútsách đủtrò lỡnvỡn pháphách. Vấnnạn thanhthiếuniên duđảng hútsách ở Trungquốc kểra khôngphải là vấnđề nhỏ khi xãhội nầy càng mởcửa rộng ra đón luồnggiómới từ ngoài thổivào, khôngsao tránhkhỏiđược đám bụibặm nhơbẩn của vănhoá Tâyphương tựdo. Ở xãhội Trungquốc ngàynay, nhànước chỉ xiếtchặt về mặt chínhtrị -- nếu đừngcóai lộnxộn về chínhtrị thì mọithứkhác đều gầnnhư là tựdo. Thựcra ngày cũngcó ítngười quantâm đến vấnđề đảng hay ýthứchệ cộngsản, mốibậntâm sốmột vẫnlà tìmkiếm cơhội làmgiàu. Tại các thànhphố lớn giớitrẻ tốtnghiệp đạihọc vẫncòn là giới dễ tiếnthân nhất. Giớilaođộng vẫn còn tấtbất taylàmhàmnhai. Nếu nhìn trên đườngphố, ta sẽ thấy xedulịch, haylà xeôtô như cáchnói bâygiờ, của tưnhân rấtnhiều, dĩnhiên là chỉcó mộtsố người làmăn khágiả mới muasắm nổi. Nhưvậy, nếu nhìn qua bềmặt mà phánđoán thì giới cótiền khôngphải làít. Bùlại, nghe nói concái của mộtsố người thuộc giới trêntrunglưu nầy bị bỏbê và quênlãng, thếlà chúng thamgia băngđảng bèphái hútsách phátiền chamẹ. Ðólà cái ấntượng tôi nhìnthấy từ một đám ngườitrẻ trên một đoạn của khuphố sangtrọng ởđây.

Buổitối về kháchsạn tắmrữa xong là tôi xuốngngay nhàhàng ăntôi đểđược thưởngthức trọnvẹn từđầu đến cuối chươngtrình trìnhtấu dươngcầm như tốihômqua. Cũng chỗngồi cũ, cũng cái hìnhảnh dịudàng dễthương gợicảm của côgái đánhđàn, và vẫn cũng chươngtrình trìnhtấu giống bữatối hômqua, và tôi vẫn còn tìmthấy được những cảmgiác thơthới nhẹnhàng.

Sauđó tôi lên tầng hai của kháchsạn dạo hiệusách và cửahàng quàcáp. Vừa bướcra khỏi hiệusách ngay phíabênphải là tôi thấyngay salon thẩmmỹ và phòngđấmbóp. Mọisự xảyra hếtsức tựnhiên. Tôi bướcvào và một cô tiếpviên hỏi tôi có muốn hớttóc không? Tôi trảlời tôi muốn đấmbóp và đưamắt nhìnquanh cóý tìm côgái mà tôi quên tên mới gặp tốiqua ở trong quánbar của kháchsạn. Nhìn xuyênqua những cánhcửa mởtoanh của những cănphòng nhỏ bày những chiếcgiường hẹp trải drap trắng sạchsẻ, và cơhồ trên mỗi chiếcgiường đềucó một cô đang nằmngủ lườilĩnh vì khôngcó khách. Từ cănphòng lớn nằm ở góctrái, có tiếng congái hỏi vọngra: Ai vậy?" Tôi nhậnra ngay giọng của côgái tôi đang tìm. Tôi quay nhìnvề hướngđó thì thấy côgái ngồi bậtdậy từ chiếcgiường lớn bày trong phòng. Côta bướcra ngoài vuốttóc mĩmcười bẻnlẻn. Côta hỏi tôi muốn đấmbóp ởđây hay lên trênphòng. Tôi nói ởđây hay lênphòng cũngđược. Nàng mĩmcười hỏi anh muốn em hay cô nào khác đẹphơn? Tôi Cưới: tôi muốn em. Nàng nói: anh về phòng trướcđi rồi em lên.

Tôi ra thangmáy lênlầu về phòng mình, chợt nghethấy lòng rộnrã tưngbừng và xaoxuyến như đang trênđường điđến nơi hẹnhò với ngườiyêu. Vềphòng, tôi thayđồ rangồi ngoài ghếbành, pha táchtrà nóng, mồi thuốclá, mở TV nhưng chỉ thấy hìnhbóng côgái yêukiều hiệnra trướcmắt, timđậpmạnh, thấy lòng rạorực như chàngtrai mớilớn đang kềcận ngườitình. Tôi tưởngtượng ra đủthứ, chỉ mỗi trítưởngtượng cũngđủ làm cảngười sướngrêmlên.

Chưa đến 10 phút sau là có tiếng gõcửa. Tôi chỉ mặc vỏnvẹn chiếc quầnlót bướcra mởcửa cho cô gái vàophòng. Nàng mới thaybộđồ khác, áosơmi, quầndài, tấtcả màuđen, bósát thânhình đầyđặn của cô.

Chúngtôi traođổi vài câu. Tôi nằm xuống giường và cô ngồi bêncạnh nắnnắn xoaxoa taychân và người tôi. Côta cóvẻ nhưng khôngphải là dân trong nghề đấmbóp. Cô xàsát người cô lên nhười tôi, vừa nói chuyện trêntrờidướiđất vừa xoanắn người tôi. Ðếnlúc côta mỏitay thì lại chốngcằm gát cùichỏ trên đùi tôi, bộngực chắcgọn đè nhènhẹ lên phầnkín của mình. Mọichuyện diễnra mộtcách tựnhiên và thoảimái, chẳng ai vộivàng điềugì dù cả hai đều biết chuyệngì kếtiếp sẽ xảyra. Cứthế chúngtôi nói chuyện vòngvotamquốc cảgiờđồnghồ. Tôi thích đượchưởng cáicảmgiác rầnrần lânglâng nầy nên muốn kéodài thờigianra khôngmuốn tiếnthêm bướcnữa. Dườngnhư côgái cũng thích vậy, chảcógì gấprút dù tấtcả những độngtác của cô đềucó tínhcách gợiý mộtcách rõràng. Lúcnào mỏimệt hơn côgái chỉ việc để hết nửa thânngười trên của nàng đè hết lên phầndưới của tôi. Tôi vuốt máitóc của côgái và cảmthấy sungsướng rạorực tưởngchừng như đâylà giâyphút vĩnhcửu và ýnghĩa nhất của cuộcđời. Tôi thích nhìn đôimắt côgái nhất, đentròn và longlanh gợicảm.

Mộtlátsau, côgái vào phòngtắm, tắmrữa, khi bướcra ngooài phòngngủ cô quấn tấm khăntắm trên người, nhưng khi lêngiường với tôi mọthứ khôngcòn trênngười nàng nữa, đểlộra một thânhình đầyđặn nhưng cânđối. Trên tay cô cầm gói áomưa, chẫmrãi mởra và mặc cho tôi. Cảhai chúng tôi không nóigì, và tôi chỉ lẳnglặng quansát tấtcả mọi độngtác côgái đanglàm. Côta nhẹnhàng ngồi trênngười tôi và rồi -- datrắng vỗ bìbạch... Tôi cảm thấy người têlịm, dườngnhư cóthể xuấtthần bấtcứ khoảngkhắc nào nhưng cố kềmgiữ... Côgái cũng đang tậnhưởng cólẽ cũnglà những giâyphút tuyệtvời hiếmcó đốivới cô, dođó tôi càng cốgắng kềmgiữ được phút tuyệtđỉnh cuốicùng lâudài cho nàng. Nàng nhắmmắt, rênrĩ, và khi nàng không còn kềmgiữ được nữa, nàng lắcmạnh thânngười, và như ngấtđi, gậpngười xuống nằmđè hẳn lên người tôi như một cái thâyma khôngcòn linhhồn. Phần tôi, theo kinhnghiệm nếu tôi giữ được phútgiây tộtđỉnh cuốicùng, tôi cóthể kéodài cảmgiác đêmê khoáilạc lâudài. Tôi lậtngười côgái lại và chẫmrãi đisâu vào người côgái, từtừ, ravào dèdặt, mỗi độngtác đẩyđưa là mỗi phútgiây tưởngchừng như bùngvỡ ra... đisâu, đisát... nhènhẹ, nhịpnhàng, rồi dồndập, gấprút.... Cảthểgiới xungquanh như hoànhập lại một và tớilúc khôngcòn cóthể kềmchế đượclâu thêm hơnnữa, tôi cảmthấy cả luồng sinhlực trong thoángchốc àoạt tuôntrào như nước vỡbờ.

Cuộcyêuđương từ màndạođầu lẵnglơ chođến chấmdứt là gần haigiờđồnghồ. Côgái nói anh lợihại thật. Tôi hỏi lợihại gì? Nàng trảilời: cóthấy em lúc lêncaođiểm không, anh dai quá. Tôi lùngbùng trong miệng nói câu bónggió: thịtbò nấu lâu quá thì daiđi. Côgái duynghĩ trong giâylát rồi hỏi: Ngườiđànông lúc làmtình khi sungsướng nhất là lúcnào? Tôi vừa nói vừa diễntả làmdấu cả mấy ngóntay: đólàlúc chàng muốn bắnra nhưng cốkềmgiữ, càng lâu càng sướng, dĩnhiên là lúc bắnra là lúc tuyệtđỉnh. Nàng tỏý là vẫncòn muốn làm nữa và muốn ngủlại quađêm với tôi. Dĩnhiên là đâucógì sungsướng bằng ôm một tấmthân gái mỹmiều nằm gọngàng tronglòng và ngủ cho tớisáng. Nhưng kinhnghiệm cho tôi biết nếu điquá mứcgiớihạn, thườngthường chuyệnphiềntoái cóthể xảyra chonên tôi nói tôi mệt, ngàymai cònphải tiếptục cuộchànhtrình đuổitheo bóngdáng nàng Dươngtửgiang của tôi. Cuốicùng tôi trao cho côgái tờ 100 Mỹkim để cô ravề. Tớigiờ tôi vẫn khôngnhớnổi côgái tên gì, cứ nghĩra tên nầy rồilại lẫnlộn với gươngmặt khác nàođó. Nhưng điềuđó khônglàm tôi bậnlòng, côgái kiềudiễm như một tiênnữ đầy bảnlĩnh kia mãimãi trong tâmtưởng tôi là một hiệnthân của nàng Dươngtửgiang huyềnhoặc.

Cuộc hànhtrình của tôi, bấygiờ, mỗingày là một niềmvui, và khôngcó ngàynào giống nàynào. Tuynhiên, Vũhán bỗngdưng trong một cuộcgặpgỡ tìnhcờ, thànhphố nầy đã trởthành một chỗ ghidấu đậmnét đốivới tôi, cho đếnkhi rờibỏ rađi, tôi vẫn cảmthấy một nỗiniềm xaoxuyến bângkhuâng. Cólẽ vìvậy, tôi như kẻ còn ngụplặn trong mennồngsay choángváng, tôi quênhẫng mất là sángngày hômsauđó tôi đã đichơi đâu và làmgì, tôi không thểnào nghĩ ra mà mãi tới chiều hômđó mới tới một thànhphố khác: Nhạcxương, nơi có Ðộngđìnhhồ, là nơi dòng Dươngtửgiang chợt đổidòng rẽxuống hướngnam.

Rời Vũhán tôi đón xekháchđi Thànhphố Nhạcxương, sởdĩ tôi chọn thànhphố nầy vì ởđó có Ðộngđìnhhồ, mà trong huyềnsử Việtnam đã nhắctới nhưlà nơi xuấtphát của ngườiViệt nguyênthuỷ trướckhi dicư xuống miềnbắc Việtnam. Ai đãtừng thắcmắc về nguồngốc ngườiViệt thì Ðộngđìnhhồ baogiờ cũnglà cái tên, hay đúnghơn, là một nơichốn cần truynguyên chođến nguồncội. Ðãlâu, tôi nhớlà đã cóđọc một bàiviết của một thứcgiả nàođó hìnhnhư đăngtrên tờ Hồn Việt, xuấtbản ở Cali, Hoakỳ, vào những năn của thậpniên '80 của thếkỷtrước, ôngta từ Mỹ đã bayđến vùng phíanam của hồ này và đã đi mộtmình lụclọi tìmtòi vếtdấu của Trọngthuỷ - Mỵchâu và ngaycả ditích mộ của Hai Bà Trưng ngay tại vùngnầy. Cóthể bàiviết của ông không mang tínhchínhxác lịchsử và khoahọc chonên lâudần khôngcóai nhắctới, nhưng ítra sựkiện nầy cho ta thấy Ðộngđìnhhồ có một malực nàođó đã xuikhiến ngườinầy bỏcông dòtìm rụcrạo khắp nhữngnơi đầy sơnlamámchướng của nơichốn ẩnkhuất nầy. Tôi không làmnghiêncứu về vấnđề nầy, nhưng cũng chính cáimalực tươngtự đã xuikhiến tôi bướcchân của mình đến tận phương nầy.

Khi xekhách chở tôi tới Nhạcxương thì đã gần 5 giờchiều, trời đang sụtsùi mưa do ảnhhưởng của hai cơnbão nhiệtđới ngoàikhơi Tỉnh Phúckiến và Ðảo Ðàiloan. Cólẽ nhờđó mà khíhậu trởnên dễchịu và mátmẻ hơn chứ mấy hômnay trời quánóng và nhớpnháp. Tôi đã đặt xong kháchsạn trướckhi tôi rời Kinhchâu, nên khi xuốngxe tôi có hỏi ngườitàitế xebuýt thì ôngta nói cáchđó khôngxa. Kháchsạn tôi trúngụ mangtên "Ngânhà". Tôi cótrínhớ khôngđượctốt nhưng sởdĩ tôi còn nhớ tên kháchsạn nầy là vì tôi biết kháchsạn này do "Ngânhàng Trungquốc" kinhdoanh. Vì trờimưa ướtát chonên tôi gọi xelôi babánh chởđi vì muốn cho ngườiphuxe tiềncuốcxe bữanay. Ngườiphuxe ragiá là 10 Yuan, tôi lắcđầu nói nếu tôi đáp taxi thì tốiđa tôi chỉ trả 6 Yuan (giá tốithiểu khi lênxe). Cuốicùng ôngta xin 5 Yuan. !0 hoặc 5 Yuan thựcsự không quantrọng đốivới tôi nhưng tôi muốnđược đốixử côngbằng, tiềnnào củanấy và khôngbị cáicảmgiác là bị "xígạt" đeođuổi mình. Quảthật, kháchsạn "Ngânhà" nằm cách bếnxe đâuđộ 500 thước -- chỉ tội cho ông phuxe giànua đạp chiếcxelôi còmcỏi chở tôi và hànhlý mộtcách ìạch. Xuốngxe tôi cho ông 10 Yuan, ôngta cámơn rốirít mộtcách đángthươnghại. Tôi thường có cáithói nhưvậy ở cácnơi trên đạilục Trungquốc, tínhrẻ thì tôi đi, và baogiờ tôi cũng cho thêmtiền nhiềuhơn là ngườita mong đợi.

Khivào đặtphòng kháchsạn, tôi đặt hai đêm nghĩlà sẽ có nhiều nơi mình muốn thamquan. Kháchsạn tôi ởlà một kháchsạn quốcdoanh chonên banđêm tuy cũng có vũtrường, disco, karaôkê, barrượu, đấmbóp... nhưng vì, tôi đoánchừng, chúng quálànhmạnh nên tôi không thích lắm. Buổitối tôi định rangoài dạophố nhưng mưa bênngoài cứ rảrích khôngngừng. Ðốidiện phía bênkia đường có nhàhàng trông cóvẻ sangtrọng sạchsẻ nhưng vì cách bàitrí với những chiếc bàntròn dànhcho cả chục người ngồi thànhthử làm tôi dộilại. Ðườngphố trướcsau cóvẻ đìuhiu và vắngvẻ với những ngọn đènvàng trông héohắt trong lànmưasa. Tôi bỏ lên tầnglầu nơi có Tràthất, nhưng lại kêu bia uống, nhấmnha nhấmnhí với những mónkhô đặcsản và mì bò "ngầunạm" cay nóng, và nóichuyện càrỡn với hai côtiếpviên mặt còn nonsữa. Chánrồi tôi lại bỏxuống tầnghai có internet càphê lênmạng rãorão được một tiếngđồnghồ là đã 10 giờ hơn. Giờnầy giảdụ có quáncàphê ấmcúng ngồi nhâmnhi tách càphê nóng nhìn rangoài khungcửakính hútđiếuthuốclá nhìn mưarơi thì tuyệt, nhưng nhìnra ngoàiphố saothấy umù và hàngquán nào dườngnhư cũngđều đóngcửa cả.

Sánghômsau, trời tạnhmưa và đã bắtđầu cónắng. Khôngkhí buổisáng sau một trậnmưa suốtđêmqua trởnên tronglành và dịuhơn. Nhạcdương tuylà một thànhphố nhỏ nhưng ngay trungtâm thànhphố xecộ vẫn chenchúc nhau trên conđường khárộng. Nhiều xe bấtkể đường vạchkẻ trắng chia lànxe, chạy tứtán, nhưng có cáiđược là thànhphố nầy, cũngnhư tại nhiều thànhphố khác tại Trungquốc ngàynay, xe bị cấm bópkèn nên thànhphố đỡbị ônhiễm âmthanh.

Saukhi ănđiểmtâm miễnphhí trong nhàhàng kháchsạn, tôi raphố dạo mộtvòng, đểý nơi nào có tiệmthuốctây là vào để mua thuốcdán caohổcốt do ngườiquen gởimua mà tôi đã đi nhiềunơi nhưng chưa tìmra đúng nhãn có in hình cọp rằnri và đúng nhàthuốc sảnxuất. Thuốcdán trị đaunhức khớpxương nầy sảnxuất tại Vũhán, nằm phíađông kế Thànhphố Kinhchâu, cũng thuộc tỉnh Hồbắc. Chitiết nầy tôi ghilại là để giảithích lýdo tạisao vềsau khi vểtới phitrường San Francisco qua hảiquan bị lập biênbản! Cóđiều thuốcdán chẳngtìmra nhưng lại lạithấy thuốclá 555 dántemthuế Việtnam và thêm nữa, trầucau chếbiến sẵn bỏ tronggói được bàybán khắpnơi ởđây!

Ðặcđiểm của khu trungtâm thànhphố, giốngnhư những thànhphố khác ở Trungquốc, dườngnhư mớiđược xâydựnglại với nhiều dãynhà caotầng mớitoanh nằm dọctheo hai bênđường, nhiều cửahàng buốnbán đủthứ đồxaxíphẩm và đườngxá rộngrải trồng nhiều câyxanh trên lốiđibộ. Cảmgiácchung của tôi tôi đidạo tại trungtâm của các thànhphố Trungquốc là dườngnhư cả nước đang thiđuanhau để xâydựng. Cầucống đườngxá đâuđâu cũngđược làmmới. Ngoàiphố thì chậtních xehơi mớitoanh bóngbẩy. Xeđạp, xegắnmáy chỉ nhiều ở những con đườngnhỏ và khuất trong thànhphố. Cólẽ tôi đã nhìnthấy bềmặt đôthịhoá nhiềuhơnlà thấy nếpsống hiệnthực vẫncòn khókhăn với đạiđasố quầnchúng, vì nằm đằngsau những conphốlớn vẫncòn hiệndiện những conđưởng cũkỷ ổgà với những dãynhà tồitàn và xưacổ. Nhưng ítra, ở những thànhphố tôi điqua, tôi thấyrõ là cảnước đang trênđà pháttriển mạnhmẽ, đâuđâu cũng ồạt xâycất như sau một cuộcchiếntranhvậy. Tuy ngườigiàu thì quá giàu, còn kẻ nghèo thì quá nghèo và nhiều, nhưng ítra cũng còncó kẻgiàu để vungtiền tiêuxài cho kẻnghèo đượccó côngănviệclàm. Cóngười lêntiếng về mứcsống chênhlệch cáchxa của haigiớinầy và báođộng một khảnăng bùngnổ một cuộcxungđột xãhội mới.

Ðidạo mộthồi xong, tôi gọi taxi đi thamquan Nhạcdươnglầu, một khuônviên có nhữngditíchlịchsử của thànhphốnầy nằm ngay trênbờ của Ðộngđìnhhồ. Ðọc tớiđây nhiều bạnđọc chắc đang chờmong một khámphá mớimẻ nàođó tôisắp trìnhbày khi nghe nhắcđến địadanh Ðộngđìnhhồ đầy huyềnhoặc. Tôi cũng vậy!

Ðộngđìnhhồ thựcra là một hồ nướcngọt lớn đứng hàngthứnhì trên đạilục Trungquốc, rộng trên 3900 kílômét vuông (lớn gấp 39 lần diệntích Thànhphố Cựukimsơn!). Hồ nầy nằm chếch về phía tâybắc của Tỉnh Hồnam và Thànhphố Nhạcdương là một thànhphố lớn toạlạc bên bờđông của hồ nầy. Xungquanh hồ còn có nhiều thànhphố và thịtrấn khác. Với một vùng rộnglớn nhưvậy, chắcchắn có nhiều cảnhđẹp tại nhiềunơi trong vùng Ðộngđìnhhồ.

Tuynhiên, nơi tôi đếnthăm là Lầu Nhạcdương mà khuônviên của khu nầy nằm ngay bên bờhồ. Từ trên lầu nhìnxuống cóthể nhìnthấy cái mênhmông rộnglớn khôngbờbến của nó. Nhưng vì nó quárộng chonên cảnhđẹp phảilài vùng nằmsát bờhồ. Nhưng cảnhtrí của khuônviên Lầu Nhạcdương không tạo cho cảnhhồ một nét độcđáo nàođó nổibật và khácbiệt với những nơikhác có aohồ. Tuy lịchsử của Nhạcdươnglầu khá cổxưa, nhưng quymô của nó khôngđược đồsộ dù đãđược trùngtu nhiềulần qua nhiều triềuđại, kể cả thời hiệnđại, chonên nếu nó khônggắnliền vào những dâymối lịchsử từ hàng ngànnăm trước thì nó xemchừng như nó cũng như hàngtrăm ngôi lầutháp cổ khác ở khắp cácnơi tại Trunghoa. Tôi trả 45 Yuan để được hướngdẫn viếngthăm khuônviên Lầu Nhạcdương và chỉ trong 45 phút là xemhết, chưakể đã bị mất trên 15 phút "bị" đẩyvào nơi bántrà và bánđồ kỷniệm cho dukhách.

Khu dulịch nầy của Thànhphố Nhạcdương chưađược pháttriển đúngmức lắm chonên tôi vẫn còn tìmthấy được một chútít nétbansơ hoangdại của những ditích và cảnhvật chungquanh.

Saukhi thamquan xong, tôi tìmđến quántrà bên bờhồ gọi một ly trà nóng đặcbiệt, giá 20 Yuan, nhưng hươngvị của loạitrà nầy cũng khôngcógì đặcbiệt đốivới tôi.. Mặcdù đã được giớithiệu tỉmỉ về loạitrà tôi đang uống, ngoạitrừ nhìnthấy những cuốnlá trà khô đang "khiêuvũ" trong táchtrà thuỷtinh đúngnhư lời giớithiệu trong gianhàng trà và côtiếpviên của quántrà.

Tôi ngồi bên chiếcbàn đặt ngoàitrời trên một khoảnhđất giốngnhư khuônviên của một khuvườn. Từ vịtrí đó tôi cóthể nhìnxuống bêndưới Hồ Ðộngđình. Trời đã lênnắng, cóvẻnhư muốn oibức trởlaị sau một đêm mưa. Tôi ngồi trong bóngmát, có gió từ mặthồ thổinhẹ vào nên cảmthẩy dễchịu đôichút. Cólẽ đâylà giâyphút thoảimáinhất trongngày. Tôi có thóiquen đitớiđâu cũng tìm một chỗnàođó thật thoảimái đểuống càphê hoặc bia. Và nơiđây, phíadướikia là mặtnước mênhmông của Ðộngđìnhhồ, một nơichốn mà trong tiềmthức tôi nó đã khôngngừng thúcdục tôi tìmđến. Rấttiếc là tôi chưa tìmthấyđược nhữnggì mà tôi thầm mongmuốn nhìnthấy.

Tôi hỏithăm côtiếpviên quántrà là vùngnầy có những sắctộc thiểusố nào, thídụ như Mèo, Nùng, Thái, v.v... Nhưng côta lắcđầu nói khôngcó, có chăng là trong thànhphố sống lẫnlộn với ngườiHán là những sắctộc đã hoàntoàn Hánhoá là Hồi, Mãn, Mông. Tôi ngạcnhiên hỏi thếcớsao ngườita lại cóbán trầucau, vậychứ cho ai ăn nếu khôngkhải là cho ngữngngười thuộc các sắcdân thiểusố? Côta nói là cha của cô cũng ăntrầu, nhưng ông là ngườiHán! Tôi nhấnmạnh là tục ăntrầu là chỉ có những dântộc phươngnam mớicó... Nhưng cólẽ với trìnhđộ mớihọcxong trunghọc của cô, có nóithêm thì cô cũng không hiểu. Côgái chobiết là côta tốtnghiệp trunghọc hai năm trước, họcxong là cô làmtiếpviên cho quántrà trong khuônviên Nhạcdươnglầu chođếnnay vì không tìmra việclàm nàokhác. Côta hỏi tôi từđâuđến? Tôi thuậtlại chuyếnphiêudu của tôi. Nghexong đôimắt cô trởnên mơmàng, ngóđăm về hướngchântrời xaxôi ngoài hồnước và nói cô cũng thích đidulịch như tôi nhưng vớicảnhsống ởđây thì khómà cóthể thựchiệnđược. Tôi khuyên côta nên đi họcthêm Anhngữ, cơhội cho tươnglai vào khoảng tuổi cô còn rấtnhiều hứahẹn. Cô nói buổitối cô có đi họcthêm tiếngAnh, nhưng chưathấy tiếnbộ. Tôi lặplại là tiếngAnh sẽ mởra một cánhcửa mới cho cô, hãy cốlên. Tôi nói ởđây cảnh hồ khôngcógì đặcbiệt, vậy ởđâu có cảnhtrính đẹpnhất. Côgái nói nếu tôi đixa về phía bờnam hoặc sang bên bờtây, cảnh sẽ đẹp hơnnhiều. Nhưng đườngxá từ đấy đến những vùngđó khôngtốt, trên 100 câysố, thườngthì chỉcó dânđịaphương trong tỉnh mới đếnchơi những vùngđó. Tôi thấtvọng và bỏngang ýđịnh muốn đixa hơnnữa về phíanam. Nếu tôi có bạnđồnghành và có cùng ýthích thì chắcchắn tôi khôngngại đixa và đisâu hơn đến những nơihẻolánh hơn trong vùng Ðộngđìnhhồ. Mườimấy năm trướcđây tôi có xemđược một bộphimtruyện của Trungquốc quay tại một thônlàng nhỏ nàođó trong vùng Ðộngđìnhhồ, môtả một quảngđời của một côgái nhỏ sinhtrưởng trong một vùngquê, nhànghèo, "lấychồng", mà "chồng" là một cậubécon mới biếtđi chậpchửng. Cô dandíu vời một thanhniên nôngdân làngbên và cóthai... Chuyệnphim xoayquanh những tậptục cổhũ như tảohôn và những hànhxử có cungcách rất phongkiến của ngườidân vùngnầy. Cuốnphim nầy cho tôi một ấntượng mạnhmẽ như là câutruyện đang xảyra tại một thônlàng nàođó ở miềnBắc Việtnam với cảnhtrí nhàcửa thônquê và ngườidânquê với cách ănmặc, đầuvấnkhăn, miệng nhaitrầu, tấtcả đềusống trong một thếgiới còn bị bóchặt trong những quanniệm bảothủ phongkiến xaxưa. Nói mộtcáchkhác, Ðộngđìnhhồ, có những khu nào đó trong vùng nầy còn ẩnchứa những dấuvết và hiệnthực vănhoá của nhữnggì rất đặcthù mà mà dântộc Việtnam còn gìngiữ khi dicư về phươngNam. Tôi tự hứa với mình là vào dịp nàođó vềsau tôi sẽ làm chuyếnduhành có tínhcách khaiphá đó. Ðiều cầnthiết là phải làmbàitập trướckhi thựchiện chuyếndukhảo.

Tôi hỏithăm côgái xem vùngnày còncó nơinào khác để thamquan không? Nàng nói có chứ, Hồnam là quêhương của Mao Trạch-Ðông, anh cóthể đi thăm nơi chônnhaucắtrún của ông. Tôi mĩmcười khôngnóigì. Tôi mở máyảnh xemgiờ, đã gần 11 giờ rưỡi. Tôi quyếtđịnh về trả phòng kháchsạn và đónxe đi Trườngsa, thủphủ của tỉnh Hồnam.

Thànhphố Trườngsa nằm trệt về phíanam cách Nhạcxương khoảng 150 câysố. Tôi đáp xebuýt tớinơi vào khoảng 3 giờchiều. Trướckhi tới tôi đã đặt kháchsạn tại trungtâm thànhphố, từ bếnxe nằm bên khu thànhphố cũ tới đó mất hơn cả giờđồnghồ. Mặcdù vàotrong thànhphố đườngxa mớilàm rộngrãi dànhcho nhiều lànxe nhưng kẹtxe đến mức xehơi chạy cả lên lềđường. Từ phòng kháchsạn trên tầngcao nhìnxuống đườngphố trôngthấy đólà một cảnh hỗnloạn, xe chạy mộtcách không luậtlệ. Cảnhnày làm tôi nhớđến nănngoái sau chuyến đidulịch ở Nhật, nơi mà mọithứ đều ngănnắp và trậttự, chođến Hồngkông, một đôthị hạng bốnsao nếu Ðôngkinh là hạng nămsao, thì khi chúngtôi đápxe từ Hồngkông sang Thẩmquyến Trungquốc, lúc vào thànhphố và bị kẹtxe, thằngcon tôi, đã quen với cảnh giaothông đâurađó từ Mỹ đến Hồngkông, quayđầu nhìn rangoài cửakínhxe, trôngxuống, nó kêuto lên: "Ba, ba, coikìa, xehơi chạy cả trên lềđường!" Chuyệnnhỏ nhưvậy, nhưng hiệntượng nầy biểuhiện chothấy ngườidânđạilục, lúccần, họ cóthể phábỏ luậtlệ mộtcách dễdàng. Nóichocùng, với đàpháttriển kinhtế quá nhanhchóng, mựcđộ sửdụng xehơi quácao, nhưng lềlối láixe kiểu thờixãhộichủnhghĩa vẫncòn. Chắc còn phảicần hàng vàichụcnăm nữa nếpsuynghĩ và hànhxử xãhộimới mới trỏthành nềnếp. NgườidânMỹ đã láixe hơn một trăm nămnay, sao mà sosánhđược!

Trườngsa, lạithêm một thànhphố nữa, là một đôthị lớn, nếu sosánh với Vũhán hay Thànhđô, cóthể nó nhỏhơn mộttí, nếu không sosánh diệntích và dânsố (11,800 câysốvuông, dânsố 5.63 triệu), tôi nghĩ mức đôthịhoá của nó cóthể lớnhơn cả Los Angeles của Mỹ! Vào buổitối ngàythứhai khi tôi ngồi taxi đixem một chươngtrình cavũnhạc tại một híviện trong thànhphố, lúc vòngđi vào banđêm khôngbịkẹtxe, chiếc xaxi đã chở tôi đi suốt gần một tiếngđồnghồ qua các ngãđường, trên đạilộ hay trên những đoạn đườngvượt xuyên thànhphố, haibên đềulà nhàlầu caotầng mớimẻ, đènđómrựcrỡ, ngườixe nườmnượp. Nếu bạn tưởngtượng bạn đang ở Thànhphố Ðàibắc, tôi chắc là bạn cũng không nhìthấyđược sựkhácbiệt. Mấy người trong chúngta đã nghe nhắc đến tên Thànhphố Trườngsa. Ðốivới đasố chúngta, cứ cho nó là một thànhphố "vôdanhtiểutốt", nhưng từ đó suyra Trungquốc có baonhiêu thànhphố khiêmnhường nhưthế. Dođó, không đi không nhìnthấyđược xứngườita pháttriển nhưthếnào, cứ ở mãi trong một xó, xâyđược một câycầutreo, xâyđược một caốccaotầng, là nghênhnghênh cáimặt tựđắc tựmãn khoáitrá. Rõlà ếch ngồi đáygiếng. Tôi nhớlà cũng vào khoảng thờigian nầy, Chủtịch Nhànước Trần Ðức Lương đang đến viếngthăm Trungquốc trong một chuyếncôngdu, lịchtrình của ông là sẽ đếnthăm những thànhphố ởđây là Thẩmxuyến, Quảngchâu, Namninh, và Cônminh, tôi hyvọng là ôngta sẽ nhìnthấy được mứcđộ pháttriển của ngườita, khi vềnhà hãy suynghĩ và cùngnhau bànbạc để có kếhoạch đuổikịp xứngười. Ngàynay nướcnào kinhtế mạnh là nước đó có "thớ", khôngsợ bị ai ănhiếp! Cứ lấy gương của Tângiaba hay Namhàn là rõ. Nhưvậy chớ đừng thấy Trungquốc pháttriển quámạnh rồi tấtcả dânta đều phải dồn về thếthủ cứ tínhchuyện làosao đỡđòn nếulỡ bị bắtnạt, thayvì tìmcách vẽra biệnpháp đứngđắnnhất là tìmđường vươnlên lớnmạnh như ngườita. Ngườita, đâylà nóivề Trungquốc, cóthể làmđược là mình cóthể làmđược.

Trườngsa có mộtsố địađiểm dulịch có ditích lịchsử (ngôimộ đời Hán có xác ngườinữ đượcướp và một ngôimộ khác chứ 170 ngàn thẻtre khắchcữ, trườngđạihọc 1000 nămtrước, chưakể cốcư của cả Mao Trạch-Ðông và Lưu Thiếu-Kỳ) nhưng tớigiờ ngồilại nặnóc tôi ngồi nghĩra mà không bị lẫnlộn với những ditích ở những vùngkhác mà tôi đã đithamquan ở Trungquốc kỳnày. Trínhớ tôi nó cũng giốngnhư thẻbộnhớ củ máychụphình mãsố của tôi, khi bộnhớ đầy, tìm hìnhkhôngđánggiữ để xoábớt cho cóchỗ chụpnhình mới thì những tấmhìnhmới lại dànhmất vịtrí mới xoábỏ, thànhthử chúnglẫnlộn vớinhau, nhấtlà chùamiếu, chỗnào cũng giốngnhư chỗnào!

Tómlại, Trườngsa chỉlà một thànhphố lớn, thủphủ của Tỉnh Hồnam, ditích lịch sử tuycó nhưng không đángkể bằng những nơikhác, nếukhông thì tôi vẫncòn ấntượng về chúng. Ðâylà thànhphố nằm ở phíađôngnam cách dòng Dươngtửgiang và Ðộngđìnhhồ kháxa. Nếu bạn cầnđến đây để làmnghiêncứu về những sắctộc thuộc dântộc BáchViệt cổ thì tạiđây có những đạihọc và việnnghiêncứu nhânvăn lớn có nhiều tàiliệu để thamkhảo hay lấy nơiđây làm đầucầu để đi thựctế vào những vùng xaxôihẻolánh hơn dưới vùng phíanam của tỉnh nầy.

Về lãnhvực duhí thì tôi chỉ nhớ có hai chuyện: ngồi lườibiếng trong quáncàphê Milo ("Mêla") nhìnngắm phốngười và buổitối thứhai đixem chươngtrình cavũnhạc kiểu Las Vegas với những đoàn vũcông ngườiÂuchâu (mà tôi đoán là ngườiNga) hùnghậu. Tốiđó taxi chở tôi vềlại kháchsạn chỉ mất đâuđộ nửa giờđồnghồ thayvì cả tiếngđồnghồ hồi vòngđi -- nghĩalà bị taxi phỉnh, nhưng khôngsao, có vậy mới đượcdịp nhìnthấy sự rộnglớn của thànhphố nầy. Cũng chuyện taxi phỉnh chởđi lòngvòng làm tôi nhớlại nămngoái ở Hànội chúngtôi đón taxi ngoài bờ Hồ Hoànkiếm nhờ chởđi quán chảcá Lãvọng, anhta chởchạy lòngvòng mấthết 50 ngàn đồng mà khi bậnvề chúngtôi ngồi xíchlô đạp chỉ đi một khúc đường là tới. Thànhphần lúcnào chờ sơhở của ngườikhác để lừađảo thì nơiđâu cũngcó. Cáikhác là mứcđộ lừađảo, tại những xãhội Áchâu thì bắtđầu từ những chuyệnvặt.

dchph

Xemtiếp trangsau (5)

Muốn xem toànbộ hìnhchụp trong chuyếnđi này, xin bấm vàođây:
http://pg.photos.yahoo.com/ph/dchph/my_photos

 

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.