Return to front page!


Trangtrước
Trangkế
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

 

Conđường Nay XuyênÁ

OrientalExpress The New Route

by dchph  

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 2 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

 

4 - Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang (5)

(Bảnthảo)

Tiếptheo trangtrước (4)

Sang ngàythứba tôi đápxe đi Thànhphố Namxương, thủphủ của Tỉnh Giangtây, nghĩalà vòng ngược lênlại hướngđôngbắc, cách Trườngsa khoảng 4 giờxe trên xalộcaotốc. Tôi đang đivề hướngrẽ ngoặclên cũng hướngbắc của dòng Dươngtửgiang. Trongsuốt cuộchànhtrình nầy, dovì khíhậu quá nóngnực cólúc tôi định táchbỏ lịchtrình baysang vùng caonguyên Vânnam mátmẻ. Nhưng vùng đó, mườimấynăm trướckia tôi đã đếnđó hailần. Hốmtrước, côgái Vũhán nghe tôi thanvan nóngnực hoài nên khuyên tôi đi chơi núi Lưsơn nằm ở vùng miềnbắc tỉnh Giangtây. Thànhphố Namxương là chặnnghỉchân của tôi trướckhi tớiđó. Nhìn bảnđồ thì tôi nhậnra vùngđó nằm đúng trên tuyếnđường dọctheo dòng Dươngtửgiang huyềnhoặc. Thậtlà kỳdị là cáiýnghĩ là phải làm chuyếnduhành đến các nơichốn dọctheo dòng Trườnggiang đã bámriết tôi trong từng ýnghĩ. Dươngtửgiang, nàng là ai?

Ngàyxưa Namxương cò có một tên khác là Hồngđô, nhưng khi nhắcđến cáitên Namxương cólẽ đốivới nhiều ngườiViệtnam nghe rất quenthuộc. Còn với tôi là nghĩ tới ngay vởtuồng cảilương đượcxem thờinhỏ là vở "Thiếuphụ Namxương" kểlại câu chuyện một chàng họ Trương, đi đánhgiặc lâungày về con mình không còn nhậnra cha nữa mà cứ ngỡ cha của nó là cáibóng in trên tường mà mẹ của nó đã chỉcho nó thấy hằngđêm, trongkhiđó chàng Trương nghe con nói thì cứ ngỡlà vợmình ngoạitình khi chàng đitrận vắngnhà, thếlà thảmkịch xảyra... haylà câuchuyện thiếuphụ Namxương bồngcon chờ chồng hoáđá... Thựcsự đây khôngphảilà là nơi xuấtxứ của những câuchuyện này, màlà câuchuyện cóthực của bà Vũ Thị Thiết, người Tỉnh Hànam (Namđịnh) ở Việtnam, tức Thiếuphụ Namxương, có miếuthờ từ Đời Lê Thánh-Tông. Tuy chỉlà trùngtên, như bấtcứ địadanh mang tiếngHánViệt nào ở Việtnam, cái têngọi thânthiết kia phảnảnh tìnhtự của một dântộc và đấtnước Việtnam trongsuốt dònglịchsử đã trảiqua biếtbao cuộcchiếntranh daidẵng tangtóc. Các nhàdântộchọc nghiêncứu về huyềnsử dângian cólẽ cũng đã cóngười lưuý về cáikỳbí của sựvaymượn linhhồn nầy, vì khôngphải mình nghèonàn về trísángtạo hay tưởngtượng và bikịch thựctế nhưng cáilõi của câuchuyện "Thiếuphụ Namxương" cólẽ lại chínhlà cái mẫusố chung là "Nam-"...

Mang cùng tínhcách tươngtự, chính các nhàdântộchọc Trungquốc cũng gãiđầuvòtóc đặtcâuhỏi tạisao còncó mộtsố "ngườiHán" ở Namxương, hay đúnghơn là cả vùng Giangtây, còn thích ăntrầu? Ði trên đườngphố ởđây tôi đã nhìnthấy nhiều tủhàng bàybán trầucau như bán thuốclá vậy. Tómlại, các nơichốn dọctheo và toạlạc xuôitheo bênkia bờ hữungạn của dòng Dươngtửgiang đều indấuấn mốiliênhệ mậtthiết với dântộc BáchViệt cổ. Sựbíẩn của sựkiện này cólẽ sẽ mãilà sựbíẩn, nhưng mộtkhi đến những vùngđó, như Ðộngđìnhhồ, như Namxương, tôi cảmnhận thấy có một sứcthúcđẩy đã lôikéo tôi đến những nơichốn như nơinầy, tuy không vénbỏ được mànbíẩn kia nhưng ítra là trong sựtruytìm liêntục, mộtcách vôthức, cáicộirễ chằnchịt từ thuở đờixửađờixưa nào chợt thểhiện thấpthoáng một ýnghĩa nàođó thayvì chúnglà một mớrối bòngbong. Sựthể giốngnhư người biết chútít chữHán như tôi nhìnvào những hìnhtự chữHán xalạ cổxưa. Bạnnào biết chữHán, cólẽ sẽ hiểuđược những gì tôi nói ởđây nếu tôi đưara thídụ nhưnhững chữHán chỉ dân "Việt" hay "Lạc", đốivới người khôngbiết chữHán, chúng chỉlà những hìnhảnh vônghĩa. Nếu cóbiết chữHán nhưng còn chưa nhậndạng được những chữ nầy thì đầuóc sẽ tựđộng liênkết những tựcăn để truytìm ýnghĩa mà mơmơmàngmàng cảmnhận được ýnghĩa của chúng. Ðólà một thứ cảmthức tậpthể mà mỗ conngười trong chúngta đều có chấtchứa trongngười ẩn trong tinhthần của từng tếbàosống trong mỗi thớthịtda và máumũ.

Tôi có bỏthờigiờ đidạo trên đườngphố Namxương, nhưng không hiểusao giờ hồithưởng lại tôi hay lẫnlẫnlộn thànhphố nầy với Thànhphố Trườngsa. Thậtsự Namxương nhỏ hơn Trườngxa nhiều. Những khuphố mới ở trungtâm thànhphố thì cảhai naná giốngnhau, nhưng đườngxá Namxương nóichung cũ và hẹp hơnnhiều. Ởđây tôi còn thấy những khuđường với những cửahàng nhỏ giốngnhư ở một khuphố nào ở Sàigòn, Nguyễn Thiện-Thuật hay Cao Thắng chẳnghạn. Cungcách và phongthái của dânthànhphố còn giữ cáivẻ chậmchạp và ùlì, ít sôiđộng hơn những thànhphố lớnkhác. Cólẽ trời quá nóngnực chăng? Xecộ trênđườngcái cũng thưathớt và ít bonchen ồnào hơn.

Buổitối duynhất ởđây tôi ăncơm trong một tiệmăn khá khangtrang nằm đốidiện với kháchsạn tôi đang ở. Các côtiếpviên đều lịchsự nhãnhặn, giúp tôi chọn mónăn Giangtây. Thứcăn vùngnầy cũng thuộc loại đồăn caynóng, nhưng dầumỡ cũng rấtnhiều. Tôi nhớlà có món giòheo khokhô ănlạnh, đivới bia địaphương khá hợpkhẩu. Có mónsúp naná như gàô ầmthuốcbắc của Quảngđông. Trên các mónăn họ bỏ ngò rấtnhiều. Tôi xinthêm ngò thì họ mangra một dĩarangò tưới dấm và tươngớt. Thêm vào đó hìnhnhư còn hai món nữa nhưng tôi khôngcòn nhớ là món gì. Qua buổitrưa hômsau tôi cũng vào quánăn nầy, gọi những món khác, nóichung đồăn caynóng hơn đồ Quảngđông.

Thựcsự điềuđángnói ởđây khôngphảilà thứcăn Giangtây mà là chuyện có một vịkhách, cólẽ là dânlàmăn cótiền, ănmặt tơmtất, ngồichung với vài ngườiđànông khác, liêntục nhỏ nướcmiếng xuống dướinềngạch lót đáhoacương bóngloáng. Tôi nhìnquanh xem phảnứng của những thựckhác khác, cóngười trôngthấy nhưng dườngnhư đốivới họ đólà một chuyệnthườngtình! Chuyện nầy xảyra vào bữacơmtrưa của ngàyhômsau.

Trong phạmvi Thànhphố Namxương, ngoài mộtsố ditích lịchsử như chùamiếu, tháplầu, chủyếu là khu Ðằngvươngcác. Giốngnhư khu Hoànghoạclâu ở Vũhán, Ðằngvươngcác là ngôitháplầu cổ đãđược xâydựng mới nằm trong một khuônviên rộnglớn, trongđó baogồm vườnhoa, nhàthuỷtạ, v.v.

Khu ditích Ðằngvươngcác toạlạc bên bờ Dươngtử Giang, nằm về phíatây của thànhphố Namxương, là một trong ba táplầu nổitiếng của vùngnam sông Trườnggiang, hai tháplầu kia là Nhạcdươnglầu ở Thànhphố Nhạcdương và Hoànghạclâu ở Vũhán.

Vêmặt lịchsử, nguyênthuỷ tháplầu Ðằngvươngcác được xâydựng vào Thời Ðường, năm 653-659, do em của Vua Lý Thếdân xâydựng. Trongsuốt lịchsử của nó tháplầu nầy đã bị pháhuỷ và trùngtu hoặc xâydựng lại trên 28 lần và lần cuốicùng nó bị thiêuhuỷ hoàntoàn vào năm 1926. Vào năm 1989, tháplầu nầy hoàntoàn được xâudựng mới lại theo bảnthiếtkế Ðời NhàTống. Tháplầu nầy cao 57.5 mét rưỡi, có năm tầng, toạlạc trên một khuvực rộng 13,000 thướcvuông, và mang những nét đặcthù như máicong, cộttrụ chạmtrổ côngphu, giữđược vẻnguynga của kiếntrúc nguyênthuỷ ÐờiTống. Ðến thăm khu tháplầu nầy, nếu bạn thích ngồi lânla ngồi uốngtrà ngắmnhìn ra dòngsông Dươngtửgiang, bạn cóthể bỏ cả buổisáng hoặc trọnngày ở đó. Phần tôi, vì đã thamquan nhiều tháplầu, tôi chỉ dạo khu này đâuchừng hai giờđồnghồ.

Có thangmáy lên tầng caonhất của tháplầu, nhưng tôi vẫn thích đi bộ lên đến tầng năm xong ra ngoài hónggió ngắmcảnh thànhphố, dưới khuônviên vườnhoa, và dòng Trườnggiang dài vôtận. Trên tầng caonhất có sânkhấu trìnhdiễn vũnhạc ÐờiÐường, với những nữvũcông ănmặc xiêmy như cungnữ trong cungđiện vua Ðường mõngmãnh hởngực và phơi rúnbụng trắngngần nhảymúa theo điệunhạc cổ thờibấygiờ. Chươngtrình trìnhdiễn có giờgiấc và kéodài khoảng 20 phút. Từđó tôi xuống từng tầng một thamquan những triễnlãm và bàybiện ditích lịchsử, có tầng bày biện tấtcả những môhình của những kiếntrúc của Ðăngvươngcác qua các triềuđại.

Khi dạochơi trong vườnhoa, tôi đểý thấy có rấtnhiều ngườingướcngoài dânÂuchâu, mặtmũi người nào cũng hiệnra nét tươivui hớnhở, mỗi giađình đều đẩyxe kútkít connít có trẻthơsinh Trungquốc, có em cũng đã lớn trên ba tuổi. Không hỏi thì tôi cũng đoánđược những đứatrẻ kia đãđược những ngườiÂuchâu kia nhận làmconnuôi. Chiều hômtrước, khi tôi đidạo trên đườngphố Namxương, cũng đã nhậnthấy cảnhtượng tươngtự. Sựkiện nầy chứngtỏ dân của vùng nầy cóthể còncó lắm ngườinghèo, khôngđủsức nuôinổi conmình nên đã hiến chúng làmconnuôi cho ngườidatrắng nướcngoài. Hiệntượng nầy tôi khôngthấy ở những nơikhác. Sựkiện nầy chợtdưng làm tôi cảmthấy nặnglòng, cólúc suynghĩ bângquơ tựhỏi khônghiểu 18 hoặc 20 nămsau khi đámtrẻ được nhận làmconnuôi đó cóđược cơhội quaylại quêhươngmình để tìmlại chamẹ ruột không.

Suối buổisáng cònlại tôi đi dạothăm vài ditích khác trong thànhphố, dạophố và tìmđược một tiệm bán thuốcdán Caohổcốt mua mườimấy hộp, xong về tiệmăn gần kháchsạn ăntrưa xong độ hai giờchiều là ra bếnxe đónxe đi núi Lưsơn theo chươngtrình đã địnhsẵn, nằmtrên vùngbắc Tỉnh Giangtây cách nơinầy độchừng 3 giờ xe. Trongkhi ở bếnxekhách chờ giờ lênxe, lầnđầutiên tôi thấy có ănmày ănxin tại bếnxe trongkhu chờđợi. Ðólà một ônglão trêndưới tuổi 60 và một embé độ ba tuổi, ănmặc lamlũ. Tôi chẳngthấy có ai cho tiền họ hết. Thằngbé khi thấy tôi đang cầm gói chíp khoaitâychiên đang ăn gầnhết thì nó xin, tôi áingại trao cho nó, chothêm tiềnlẻ và gói thịtbò khô tôi mua ở Cửutrạicâu cònlại trong hànhlý xáchtay. Dườngnhư nhiều conmắt của nhiều người đỗdồn nhìn hướngvề phía tôi. Tôi có cáicảmtưởng là tôi đanglàm một chuyện chẳngai làm cả. Ở San Francisco, nơi cónhiều dânvôgiacư xintiền, ngàyxưa tôi thường chotiền họ, nhưng về saunầy hiềubiết thì họ là những người đãđược chínhphủ giúpđỡ nhưng họ đasố là những người hútsách nghiệnrượu, nên vềsau tôi khôngcòn chotiền họ nữa. Trườnghợp ônglão và thằngbé ănxin cóthể là một trườnghợp là đứatrẻ cóthể bị đẩyđi ănxin để gây lòngthươnghại. Nhìn tuổi thằngbé, tôi chỉ liêntưởng tới đứacontrai tôi thuởcònnhỏ, dođó cảmthấy xótdạ thươnghại. Tómlại, Namxương là một thànhphố hãy còn lạchậu và nghèonàn.

Sựphánđoán của tôi cólẽ là đúng khi tôi bướclên chiếcxe buýtchởkhách hạngtrung đi núi Lưsơn. Ðólà một chiếcxe cũkỷ và thôlậu. Trongsuốt cuộc hànhtrình của tôi chotới lúcđó, đó là lầnđầutiên tôi ngồi trên một chiếc xekhách bệrạc nhưvậy để đến một khudulịch nổitiếng và sạchsẻ như Lưsơn. Nóivề cáinghèo của Trungquốc thì thựcra ta cóthể nhìnthấy ở những khu khuấtlánh trong một thànhphố hoặc tại một vùnghẻolánh trên đạilục. Mặcdù năm 2004 mứcthunhập bìnhquân của dânBắckinh trên mỗiđầungười là 5000 đôla Mỹ mộtnăm, nhưng trên thựctế đasố ngườidân ở thônquê mứcthunhập vân còn ở khoảng 500 đô một năm. Dĩnhiên là giácả sinhhoạt môi vùng mỗi khác. Thídụ như muasắm ở Thưọnghải ngaynay đắtđỏ hơncả ở Hồngkông. Ở Namxương, nếu sosánh về mứcđộ pháttriển thì thànhphố nầy vẫncòn khá hơn Thànhphố Kinhchâu hay Nghixương. Thídụ, bạn cóthể vào muasắm đồ trong hệthống "WalMart" (xâydựng 2003) của Mỹ ởđây. Trong Thànhphố Namxương, cónơi tôi đã thấy hệthống cầuvượt trêndưới có 4 tầng, mỗi tầng có lốiđibộ ănthông với những caốc nằmngang với mặlềđường của cầuvượt. Hệthống cầuvượt và mặtđường ănthông với kiếntrúc caoốc nhưvậy tôi chỉ mới thấycó ở Ðôngkinh hay Osacar ở Nhật. Ðặcđiểm của hệthống cầuvượt nhiềutầng nầy là giảitoả được nạn kẹtxe tại khu ngãnăm ngãbảy mà không làm những caoốc nằmtrong khunầy bị chelấp và choáng mặttiền, nghĩalà cảnh đườngxá xoắnốc chằngchịt nằmngay trước cửasổ của tầng năm tầng sáu của một caốc tại gócđường này, dù từ trong cửasổ của một vănphòng nàođó ngườita vẫncòn thấy conđường băngngang trướcmặt bênngoài, nhưng conđườngvượt đó được xâydựng theo một phươngcách mà kháchbộhành cóthể từ ngoài bướcvào hoặc từ trong bướcra đibộ trên đườngcái như ở tầngtrệt vậy. Nếu không đểý nhìnxuống kẻhở của những váchchắn trênđường thì ngườiđibộ ít nhậthấy cái cảmgiác là mình cách mặtđất hàng nămbảy tầnglầu. Hệthống nầy dườngnhư tôi chưa thấycó ở thànhphố Thượnghải mà ởđó tôi chỉ thấy những conđườngvượtcaotốc (elevated expressway) chạy băngngang thànhphố, mà nếu nhìn haibên sẽ thấy những cánhcửasổ của những caoốc nằm gầnsát haibên đường, giốngnhư ở Hồngkông hoặc Nữuước.

Dù có chê Namxương lạchậu như thếnào nhưng conđường xalộ dẫnđến núi Lưsơn vẫnlà xalộ caotốc hiệnđại như bấtkỳ nơinào khác mà tôi đã điqua.

Buổichiều khi rẽ rakhỏi xalộ và bắtđầu tẻ vào đườngđèo leolên vùng núi Lưsơn, chiếc xebuýt hạngtrung cũkỷ khởisự chạyìạch cả giờđồnghồ mới vàotới cổng của khudulịch núi Lưsơn và ngừnglại. Hànhkhách phải xuốngxe và muavé vàocổng. Nếu tôi nhớ khôngsai thì giávé kháđắt, khoảng 160 Yuan mỗingười. Trênxe có một giađình gồm năm người, trông cáchănmặc của họ tôi đoánchừng là dânthônquê từ ngoạivi Thànhphố Namxương đến, cảthảy họ phảitrả 800 Yuan cho vévàocổng, cólẽ là sốtiền dànhụm khálớn của họ cho mộtchuyến đichơinúi. Khi một nhânviên gáccổng quágiangxe để vàotrong khudulịch bướclên xe, sẵntiện tôi hỏithăm địađiểm xuốngxe để đến một kháchsạn bốnsao mà tôi đã điệnthoại đặtsẵn trước thôngqua cuốnchỉnam kháchsạn mà tôi đã dùng suốt cuộchànhtrình. Ngườiđó chỉdẫn tôi xong rồi hỏi tôi trảtiền kháchsạn đó baonhiêu một đêm, tôi nói 460 Yuan. Anhta nói quámắc, nếumuốn tôi cóthể mướn biệtthự chothuê độchừng 300 Yuan. Khôngmuốn rắcrối, tôi nói tôi đã đặttiền cọc rồi. Thựcsự nó chảđắt tínào khi quangày hômsau tôi đổi chỗở sang một kháchsạn kiểu biệtthự khác, giálà 600 Yuan! Lýdo là kháchsạn tôi ở nằmkhuất trong một khuvực hẻolánh giốngnhư trongrừng, còn kháchsạn tuy nóilà bốnsao nhưng thựcra trông tẻnhạt, ở tầng bốn mà khôngcó thangmáy, còn nhàhàng, barrượu, quáncàphê thì vắngngắt. Ở Trungquốc, khi chọn kháchsạn thì tôi thích nơi thịtứ xôbồ, kháchsạn thì phải cóđủ mọi sinhhoạt hỉnộáiố như ở Las Vagas.

Từ chỗ xuốngxe tại một gócđường tôi cònphải đibộ một đoạnđường núi quanhco vào sâu bêtrong một khu có nhiều kháchsạn và nhàtrọ đủkiểu đủcách, tấtcả như nằm thụtsâu trong rừng, ngaycả bãiđậuxe của những kháchsạn nầy cũng giốngnhư bãi đậuxe giữa rừnggià!

Cái cảmgiác sảngkhoái đầutiên là được hítthở khôngkhí mátlạnh tronglành. Tôi chưa đến Sapa miềnBắc Việtnam như tôi có cảmtưởng như đang ở Sapa, hay đúnghơn là một nơi nàođó ngoạivi Thànhphố Ðàlạt, nơi có thôngreo, suối đỗ từ núi cao rócrách chảy miênman dọc theosuốt đườngđi và chỉcó câycỏ và núiđá làmnền. Ði một đoạnđường mới có khukháchsạn, biệtthự, hoặc nhàcửa của dânđịaphương. Dĩnhiên là dukhách từ các nơi đỗtới không ít, nhưng vì trong khuvực nầy, nằm cách khu thịtứ trungtâm "thànhphố" Lưsơn khácxa, kháchsạn nằm rãira như trong rừng, chonên trong suốt đoạnđường tôi đi hướng về ngôikháchsạn tôi sẽ tới, tôi lại gặp nhiều dândịaphương bántrà cho dukhách nhiều hơncả dukhách! Giữađường có bà "dụkhị" tôi mua hai hộptrà xanh nổitiếng của địaphương nầy mớiđầu ragiá 20 Yuan một hộp tròn (độ 100 gram), tôi từchối. Bàta itếptục bàm theo tôi, tảoán nàolà bà cần mưusinh cho giađình, tôi chỉ cần mua hai hộp trà là giađình bà có đủ bữacơm ăn trongngày. Bảntính tôi rất ngại muađồ mangtheo lỉnhkỉnh trênngười nên tôi cươngquyết từchối, thếlà bàta lạ hạgiá hai hộptràxanh xuống còn mỗi hộp 10 Yuan tặng thêm hai gói trà nhỏ! Tôi cảmthấy bàta cứ theohoài nàinĩ phiềnquá chonên rúttiền traocho bà "muaphứt" choxong. Thếmà chưaxong, đi được một đoạn đường nữa ìạch kéo cái vali hànhhý trên lốiđi đấtcát và haibên có hàngdậu mọc câydại như trên một đườnglàng nàođó ở nhàquê Việtnam, lại có thêm một bà bán trà khác xuấthiện nàinĩ mời tôi mua hai hộp trà khác giá cảthảy 10 Yuan! Tôi nổiquạu nhưng vừa muốn chấmdứt trìnhtrạng lôikéo lêla và lại thấy rẻhơn nên lại mua thêm 2 hộp trà nữa là 4 gộp! Một người đànbà khác trông cóvẻ nhưlà ngườicóhọc ănvận giốngnhư côngnhânviên nhànước của cơquan nàođó trong khuvựa, từ phíasau bướclên đinganghàng với tôi nhìn tôi với ánh mắt thôngcảm và bà nói: "Ðừngcó tin tụi bán trà ngoài đường, chúng thường phỉnhgạt dukhách, làm mấtmặt hết dânxứnầy. Ðể tôi báocáo với côngan đến dẹp hết bọnnày." Tôi cố gượngcười: "Tôi muahàng mà thựcgiả thếnào chẳngbiết rasao." Bà chỉ cho tôi tốiđi tiếptục đến kháchsạn cáchđó khôngxa.

Tuy thấtvọng về cáitầmmức "bốnsao" như ghi trong tập chỉnam quảngcáo, nhưng cáivắngvẻ và nhobé cũng như sạchsẻ của kháchsạn cùng với khungcảnh thiênnhiên chungquanh, cộngthêm nụcười tươirói của các côtiếpviên trẻtuổi xinhđẹp đứng trong quầytiếptân tiếpđón và niềmnở nângcấp phòng tôi từ phòngđôi sang phòng "suite" (cólẽ ếkhách), tôi cũng nghe mátdạ hỉhả đôichút. Cóđiều chẳngcó thangmáy dù cô ttiếpviên có gọi một anh nhânviên giốngnhư là dânbảovệ giúp tôi manghộ hànhly lên tầnglầu bốn, nhưng cái anhcchàng nầy coibộ chẳng thânthiện chútnào, nhận 5 Yuan tiềntíp mà một lờicảmơn cũng chẳng hémôi.

Cănphòng "suite" khác rộngrãi và khangtrang. Bênngoài là phòngkhách, bêntrong là phòngngủ, khá khangtrang và sạchsẻ. Kháchsạn khôngcó hệthống điềuhoà khôngkhí trungương (bốnsao?) màlà phòngtrong phòngngoài đều cógắn máylạnh riêng, tuy mở máylạnh rồi nhưng tôi mở bung tấtcả cánhcửasổ, đón luồng khôngkhí mátrượi từ bênngoài thổivào. Bênngoài cửasổ là cảnh rừngnúi bạtngàn, có dòngsuối chảyngang ngherõ tiếng nướcchảy ràorào. Tuylà vào mùahè nhưng khíhậu của vùngnúi nầy nằm trên caođộ trên 2000 mét nên rất mát, mát hơn Ðàlạt nhiều. Cảnhtrí bênngoài mộtphần hơi giống Ðàlạt vì có những đồithông, nhưng trên những sườnnúi lại chenlẫn với những lùm trexanh thânto cànhnhỏ tuatủa cólẽ có gai, loại câytre ta thườngthấy ờ làngxóm Việtnam, và cảnh rừng với câycối umtùm như trong một vùng rừngnúi nhiệtđới giốngnhư miền sơncước Kontum hay Pleiku Việtnam.

Tắmrữa thayđồ xong tôi bước xuốnglầu đến quầytiếptân đặt tour đichơinúi ngàymai. Cô tiếpviên nói tôi cóthể mướn riêng xe taxi là 150 Yuan và hướngdẫnviên 100 Yuan một ngày. Tôi đồngý. Tôi hỏithăm gầnđây có tiệmăn nào, cô nó đibộ ra bênngoài là có, nhưng đôi cóthể "raphố" chơi có nhiều chỗ ănuống hơn. Từđây raphố khoảng 3 câysố, côtiếpviên dặn tôi nên đón taxi mà đi, điđâu trong vùng cũng chỉ tốn độ 10 Yuan.

Trời đã xếchiều với những vạtnắng vàng xuyênqua những vòmcây. Tôi đibộ mentheo lốicũ banchiều khiđến đingượclại conđường vào. Bâygiờ tôi mới thảnhthơi nhìnngắm cảnh núirừng chungquang. Khúc đường từ kháchsạn đira một đoạn ngắn banđầu giốngnhư đi trên conđường làngthôn Việtnam, dù lốiđi tươngđối rộng đủchỗ cho hehơi ravào haichiều, nhưng là đườngđất, cộngthêm với hai bờdậu câydại haibên đã cho tôi cảmgiác đó. Rangoài một chút phía trái là nhàdân địaphương với hàngquán nhonhỏ, vó quánăn quánnhậu bìnhdân. Ra xa hơn ngoài nữa là như đang đi trong rừng, bênphải dọctheo lốiđi là consuối lớn, bêntrái là rừngrú câydại. Rồi lầnlượt từng đoạn là từng khu kháchsạn lớnnhỏ, tấtcả dườngnhư nằm lẫnkhuất trong rừng. Từ khu đó trởra là bắtđầu gặp dukhách cókhi đi vàingười, có khi đi từng nhóm. Taxi và xe buýtdulịch rara vàovào tuy nkhông tấpnập lắn nhưng đủ nhắcnhở cho tôi biết là tôi đang ở trong khudulịch miềnnúi. Ðườngcái từđó trởđi là đường trángnhựa, nhưng khungcảnh haibên đường vẫnlà cảnh rừngnúi, câycối umtùm, có suối, có cầu, có những tảngđá khổnglồ ở khắpnơi.

Sauđó tôi tới một khu có hàngquán tiệm ăn, có nhàhàngăn trông cóvẻ tươngtất với quảnghiệu ghi nhàhàng "nônggia". Tôi nhìnquanh thấy có những hàngquán bàybànghế rangoài sânđất, đã cóngười ngồi ănuống nhậunhẹt cườinói vuitươi. Quansát những dukhách tôi gặp trên đườngđi, ngoài mộtsố nhỏ dukhách ngườiÂuchâu, những dukhách ngườiÁchâu, đasố là ngườiTàu, nhưng khómà đoánnổi họ từđâuđến nếuchỉ nhìn cáchănmặc của họ, vì nếu dânTrungquốc từ các thànhphố lớn đến như Quảngchâu, Bắckinh hay Thượnghải, thì cách chưngdiện của thanhniên, nhấtlà thiếunữ, đều ănmặc giốngnhư dânHồngkông hay Ðàiloan. Nếu nghe họ nóichuyện thì dễ nhậnra do phươngngữ của họ. Ngay cả dân trongvùng, đám ngườitrẻ ănmặc cũng rất tươmtất và hợp thờitrang, như quần Jean, áothun, giàychạybộ chẳnghạn.

Tôi đểý thấy đườngxá rất sạchsẻ, bảng chỉđường chỉdẫn đâuđó rất rànhmạch. Trênđườngcái xe taxi tớilui qualại là nhiềunhất. Tôi rađến ngãba banchiều nơi tôi xuống xebuýt, đứng tầnngần ngó quanh xem những dukhách khác là họ điđâu. Cóngười đibộ dọc theohướng phía trên bàng chỉ đường có ghi trungtâm thànhphố 3 km. Cóngười gọi taxi lênxe và xe cũng chạy về hướngđó. Tôi định đibộ nhưng thấy trời xâmxẫm tối, rừngnúi xung quanh trông trởnên uám hơn. Trôngthấy có chiếc taxi từ trong khu có kháchsạn chạy trởra đườngcái lớn, tôi gọilại là lênxe để raphố. Ngườitàixế tìnhcờ là một côgái trẻtuổi xinhđẹp nên nóichuyện qualại cảmthấy vuivui và lại cảmthấy đoạnđường raphố chợt quá ngắn.

Cô taxi lái chở tôi chạynhanh trên conđường quanhco như đườngđèo. Ðườnglộ khátốt và rộngrãi nên trông những xe ngượcchiều quamặt không cảmthấy bị chóngmặt. tờ đã sậptối nhưng nhừ ánhđènxe tô nhậnthấy hai bênđường lúc thì sườnnúi, khi là rừngthông, lúc là khudâncư, có đoạn toàn là khu kháchsạn sangtrọng. Côta chở tôi đến khu trungtâm Thànhphố Lưsơn và dừnglại bỏ tôi xuống khu đầuđường bắtđầu dẫnvào khu thịtứ đènđóm sángchoang ngườixe nườmnượp. Cô trao cho tôi tấmdanhthiếp nói khinào trởvềlại kháchsạn thì gọi cô. Tôi hứa sẽ gọi.

Ðây quảđúng là "raphố". Khuphố chính là đoạnđường dài phía bêntrái là những cửahàng nhonhỏ, nhàđúc xây thấp chừng haiba tầng lầu, bêndưới nàolà tiệm bán trà, tiệmtạphoá, tiệm bánđồ lưuniệm, quánăn, nhàhàng, nhàtrọ, barrượu, tiệmđấmbóp... Phía bênphải đoạnđầu là rừng, ở giữa là côngviên xâydựng rấtđẹp, nhìn xuống thunglũng bên dưới có sônghồ, xaxa đồibúi bênkia ẩnhiện ánhđèn của nhàdân, cónơi có sươngmây chephù, và bầutrời trêncao là một vòmtrời xanhthẳm lấplánh những vìsao. Ngưới qualại trên phố nườmnượp và rộnrịp, hoàntoàn là dukhách. Ðườngphố rựcrỡ với ánhđaènđường, và trên những chòmcây giăngmắc những ngọnđèntrangtrí xanhđỏ trônggiống như đangcó Lễ Giángsinh. Rấttiếc là tôi không mang theo máyảnh, nhưng có máyảnh chưachắc tôi chụpđược khungcảnh tấpnập và rộnrịp tưngbừng của một thànhphố miềnnúi nhỏ títeo. Từ đầuphố đến cuốiphố trên conđường phố chính đibộ dạodạo thongthả chừng nửatiếng đồnghồ là hết. Cuốiđường nươi chỗ chánba là một kháchsạn xemra cũng rất là khangtrang có gắnbảng ghilà basao. Tôi thấy tiếc là không chọnđược ở kháchsạn trong khu nầy, vui và rộnrịp hơnnhiều. Trongsuốt quãng đườngphố tôi đi chenchân lẫnvới biếtbao nhiêu người dukhách, khônghiểu cáchănmặc của tôi cókhácngười, áosơmi bỏ bênngoài quầnjean mangđôi sanđanh nhựa mắctiền, haylà đànông độcthân đi mộtmình cólẽ giống như người đi tìnhoa haysao mà cólắm côgái gianghồ cứ đikèkè theo tôi mời đấmbóp, mời tắmhơi, mời xem thoátyvũ! Chotiền tôi cũng chẳngdám "quậy" ngoàiđường. Dịchvụ đấmbóp ở kháchsạn vẫnlà nơi đáng tincậynhất dù so với bênngoài cólẽ giácả mắcmõ gấpmấylần. Tôi nhớlà có nói với các cô là tôi khôngbaogiờ điđến chỗxalạ. Các cô nói, khôngsaođâu anh, antoàn lắm! Tôi mĩmcười cươngquyết lắcđầu, dù tronglòng cũng chớmchớm rungđộng trước vẻđẹp hươngtrờisắcnước của các côsơnnữ "gianghồ".

Tôi rẻ qua những conđườngnhỏ khác cốý tìm một quánăn tươmtất. Nơi có barrượu thì lạicó karaôkê, chắcchắn khôngphải là chỗ ănuống. Có tiệmăn thườngthường bậctrung thì khôngphải là chỗ thưởglãn cáithú ngồi ănxong ngồinhâmnhi với chaibia nhìn ra rừngnúi. Tómlại, khuthịtứ Lusơn giốngnhư khuphố Ðàlạt, ngoài conđường phốchính còn có những conphố nhỏ cắtngang, nhưng đólà nơi đặcbiệt xâydựng và thiếtkế dànhcho dukhách nên mớimẻ và khangtrang tươmtất. Nhìn vẻmặt củ những dukhách qualại thì cảmthấy trên khônmặt ai cũng mang cáivẻ hàilòng dạo phốđêm rộnrịp mátmẻ ởđây, trông cóvẻ như rất anninh và thoảimái.

Ðườngxá ởđây mentheo địahình nên congvẹo quanhco. Khi tôi rẽvào conđường cắtngang và đisâu vàotrong, quakhỏi khu thươngmại, rồi cứ tiếptục đi. Ðườngđi cànglúc càngtối và thưavắng, nhưng lácđác vẫncòn phíatrước và sau tôi. Ðây quảđúng là một thịtrấn miềnnúi, haibên đường câycối dàyđặc. Cónhiều kháchsạn và biệtthự nằm thụtsâu phía bêntrong nên đènđóm tờmờ và khuấtlánh. Ði mộtđỗilâu tôi đingang một côngviên rấtđẹp vềđêm vì hầunhư bấtcứ vòmcây, bụirậm, nonbộ, cầu, hồ... đềucó giăngđèn với màusắc xanhđỏ rựcrỡ khắpnơi như mắccưởi. Ðặcđiểm nổibật của khudulịch miềnnúi nầy là tính quyhoạch quymô và thiếtkết chuđáo từ dángvẻ bềngoài, tuylà khu gần phốchính đènđóm muônmàu nhưng cảnhtrí được bàitrí mộtcách hàihoà với thiênnhiên và thơmộng. Thêm vàođó đườngxá tốt, sạchsẻ, và phầnanninh đượcbảođảm. Tómlại đâylà một thịtrấn miềnnúi lýtưởng để nghỉmát, cóthể làmkhuônmẫu cho việcthiếttrí khudulịch Ðàlạt hay Sapa cho Việtnam (viênchức dulịch Việtnam nên đếnđó thamquan để họchỏi.).

Ðườngđi quanhco và dốckhuỷ. Thỉnhthoảng tôi đingang qua những tiệmqán nhonhỏ nằm heohút xacách với khuthitứ bannảy, từ tiệm ăn cho đến "mỹdungviện". Mộtsố mỹdungviện ởđây mang một khôngkhí kỳkỳ. Cóchỗ kèm luôntheo dịchvụ xoabóp. Ðènđóm bêntrong tiệm thì tờmờ màuhồng, lưathưa vài chiếcghế để hớtóc. Khách thì khôngthấy những xuyênqua cửakính chỉ thấy các ô nhânviên phụcvụ trẻtrung xinhđẹp ngồi nhỡnhơ lườilĩnh bêntrong. Muốn đấmbóp hay hớttóc thì cóthể vào, nhưng tôi chưa dám. Nêucó bạnđồnghành đichung thì cũngnên vào thử chobiết mùi sơnnữ. Gọilà "sơnnữ" để thivịhoá mỹtừ nhưng tôi nghĩlà tấtcà dânbảnxứ địaphương theocách địnhnghĩa hiệnđại thì họ là ngườiHán, chảthấy có dântộc thiểusố nào sống trong vùng nầy.

Cứ nhưthế tiếptục đi, tôi khôngngại vì cảmthấy rất anninh mặcdù có những đoạnđường tốiđen và vắngngười, nếu đilạc thì tôi cóthể dùng điệnthoại cầmtay gọi cô taxi xinhđẹp bantối. Tiếcthay, hơn nửagiờ sau tôi lại quayvề tới nơi ngảba nơi rẽ vào conđường dẫnvào khu kháchsạn tôi ở. Cảmthấy đóibụng, tôi ghévào một quánăn nhỏ bênđường. Muốn vào quán thì phải bướcqua một câycầuđá bắcngang một dòngsuối nướcchảy ràorào bêndưới. Bêntrong quán trangtrí lịchsự và sạchsẻ, nhưng tôi chọn ngồi ngoàitrời ở chiếc bàngỗ mộcmạc và ghếnhựa rẽtiền đặt ngay gần câycầuđá trước cửaquán. Một cảnh núirừng thơmộng thầntiên trong bóngđêm bàyra trướcmắt tôi!

Có hai côgái phụcvụ tuổi đôimươi, cólẽ là congái bà chủquán, niềmnỡ tíutít tiếp tôi nhưng cóvẻ tòmò soimói khi nghe tôi nói tiếngphổthông với một giọngnói "đặcbiệt" (theo lời hai cô). Theo lời đềnghị của hai cô tôi gọi mấy món đặcsản của vùngnày: gàđá kho ("thạchkê", chứ khôngphải gà để đá), thạchnhĩ xào (naná như mộcnhĩ), mộ món canh raurừng ("yecai" hay raudại?). Giácà món gàđá ghi trong thựcđơn là 120 Yuan, tôi yêucầu chỉ làm mộtnửa dĩa thôi, thếmà ăn cũng khônghết. Gàđá có da màuđen, xắt thành từng miếng nhỏ khođi, nước sốt đầy dầu đỏ óngánh, thịt ăn daidai. Tôi ăn mà cứtướng là thị gàô. Hai côgái côgắng giảithích cho tôi hiểu là "gà" đây khôngphải là gà, màlà một loài giốngnhư cócnhái, tươngtự như họ dùng chữ "gàđồng" (điềnkê) để chỉ ếch, sống lẫnlút trong hangđá. Còn thạchnhĩ thì giối như rongbiển sơsớ màuđàu nhưng daihơn. Raurừng thì tôi không nhậnra là raugì, cong nhonhỏ, có vị đăngđắng.

Tómlại bữaăn chẳng cógì đặcbiệt nhưng cáicảntrí thơmộng của rừngnúi xungquanh. Ngồiăn nhâmnhi với vài chaibia ngoàitrời bên dòngsuối? Ðây là lầnđầutiên được hưởng cáithú tiêncảnh cómộtkhônghai này trêntrầnthế. Phía bênkia đường cũng có một tiệmăn khác haibên cáchnhau một khoảngcách rấtlà xa. Dođó ánhđèn từ tiệm hắtra chỉ đủđể soi lốiđi ngoàiđường, còn xungquanh tất cà là câycối và rừngnúi chìmẩn trong bóngtối dàyđặc. Và tiếng gióthổi trìrào, tiếng suốichảy rócrách, tiếng chimhót... Ngoài đườngcái thỉnhthoảng mớicó một chiếcxe chạyngangqua, cònlại chỉlà âmthanh của rừnggià và núinon. Tôi đang ngồi độcthực độcẩm giữ rừng! Chỉtiếc là không có bạnbià trikỷ tâmsự hànhuyên. Tuycó hai côgái nhínhảnh nhỏtuổi lílặc dễthương nhưng lờiquatiếnglại chỉ là những câu traođổi hờihợt vuvơ. Chắcchắn mộtngày nàođó tôi sẽ còn trởlại nơinầy, cólẽ với bàxã và thằngcon, để hai ngườithânyêu nầy của tôi cũng códịp hưởngđược cái cáithú sống trong cảnhnonbồng. Hyvọng tới ngàyđó nơinày đừng quá pháttriển và thươngmạihoá, saocho cảnhtrí rừngnúi thiênnhiên vẫncòn giữđược nétnguyênsinh của chúng.

Ðêm thậtsâu và dài, lẫn chút gió rừng seselạnh. Maymắn là hầuhết dukhách lúcbấygiờ đều đỗđi tới những nơichốn bonchen trầnthế, dođó thỉnhthoảng mớicó người đingang, nếu khôngkể sựhiệndiện của những người của ngôiquán giữa rừngsâu vắngkhách nầy, tôi là kẻ độctôn độcẩm nơichốn sơnlâm cùngcốc giữa mànđêm utịch. Cảnhvật nầy chợt làm tôi nhớđến thịtrấn Ðơndương, Lâmđồng, Việtnam, một thịtrấn nhỏ miềnnúi, nơi tôi đã từngđến ởđó nhiều ngày, cùngvới vài người bạnhọc ănuống nhậunhẹt dưới bầutrời lốmđóm những vìsao, với ánhđèndầu tờmờ, xungquanh hoàntoàn là rừngnúi thămthẳm và đầy bíẩn với mànđên dàyđặc. Ðiều tôi muốn diễntả ởđây cáithú tuyệtvời được ẩmthực trong một khungcảnh, ngoạiturừ ngôiquán và ánhènđiện, nguyênsinh giữa rừngsâu. Nếu bạn thích đichơi núi, Lưsơn là một chỗ khôngthể không tới, nó là một tổnghợp của Ðàlàt, Ðơndương, Sapa, và những tiệnnghi dulịch hiệnđại có tổchức mộtcách tỉmỉ. Ðólà chưakể đến những cuộc leonúi trong chươngtrình.

Buổitối ănuống xong mộtmình tôi lầndò vềlại kháchsạn, có những đoạnđường hoàntoàn chìmsâu trong bóngtối. Nếu có cảmgiác sợsệt thì đólà cái nỗilosợ gặp ma trong trítưởngtượng của một đứa trẻcon. Vềtới kháchsạn, đángrăng xúcmiệng uốngtrà lêngiường nằm chưatới nửa tiếngđồnghồ thì chuôngđiệnthoại renglên. Người bênkiađầudây là giọng của một người đànbà giớithiệu là quảnlý phòngđấmbóp của kháchsạn, mời tôi thưởngthức mụcđấmbóp cốhữu thườngcó trong nhữngkhácsạn của Trungquốc. Nếumuốn, bà sẽ gởi "emút" (dịchchữ "xiáojiẽ") lên. Tôi nói tôi cần nghỉngơi. Bàta nói có mệtmỏi thì lại phải cần đấmbóp. Tôi nói càng đấmbóp càng mệtthêm. Ba nàinĩ, cậu cứ thửđi, mười phút thôi, nếu khôngthích thì cho emút về. Tôi nói, thôiđược, thửcoinào. Mà quảlà tôi mệtthật, cảngày ngồixe, tốiđibộ khôngít, ngồinghỉ ănuống chưa đủlạisức. Dođó, tộinghiệp cho côgái lên phòng đấmbóp cho tôi, côta phải giỡ đủ ngónđộcchiêu mất gần cảgiờ đồnghồ cho đến tôi xịtkhói mớithôi. Tổngcộng 300 Yuan.

Buổisáng, saukhi ănđiểmtâm xong tại nhàhàng kháchsạn, là đúng 8 giờsáng, là xetaxi và một người hướngdẫnviên dulịch nữ đến kháchsạn đón tôi đichơi núi đúng theohẹn. Tôi quênmất tên của thanhniên láixe và côgái hướngdẫnviên mặcdù tôi đã đichơi chung với haingười nầy cảngày hômđó, ăntrưa, ăntôi, vào barrượu uống càphê, rồi lại đi karaôkê tốiđó, xong ngày hômsau chàng tàixế còn chở tôi cảngàyđường đưa tôi tới một vùng dulịch khác gọilà núi Hoàngsơn cáchđó trên 400 câysố! Khônghiểusao tôi có trínhớ rấttệ về tênngười, nóitrướcquênsau, nghĩalà có ai vừa giớithiệu têntuổixong, họ quaylưngđi là tôi quênmất, chứ đừngnóichiđến cả ba tháng sau khi tôi đang viết những dòng này. Cứ tạmgọi chàngthanhniên láixe là Tài, và côgái là Vân.

Theo kếhoạch banđầu của tôi họ sẽ đưa tôi đichơi hai vùng núi, xong đưa tôi về nghỉ tại một thịtrấn dưới chânnúi để sáng ngàyhômsau tôi đónxe đi Thànhphố Cảnhđứctrấn ("trấn" cónghĩa là thịtrấn", giốngnhư "giang" cónghĩalà "sông", nhưng vì những từ này gắnliền vớinhau nên dầndần nó là mộtphần của tênđất tênsông, thídụ ta nói sông Trườnggiang chứkhông nóilà Sông Trường"). Dođó tôi trả phòng kháchsạn và mang hànhlý bỏ lê xetaxi.

Tài chở chúngtôi lòngvòng qua nhiều conđườngđèo, đườngxá khátốt, cảnhtrí bên núi bên vực giốngnhư những đoạn đườngđèo trên rặng Sierra như ta thườngthấy khi đi từ California lên Nevada. Trên đườngđi Vân có giớithiệu mộtsố thắngcảnh sơnthuỷ nổitiếng trong vùng, nhưng hômnay chúngtôi chỉ cóthể đến hainơi.

Nơiđến thứnhất là một vùngnúi cheoleo, sươngmờ giănggiăng vắtngang đầunúi. Tài đậuxe bỏ tôi và Vân xuống chỗ cổngvào để hai người chúngtôi đibộ vào. Ðây là điểm thamquan thắngcảnh chonên dukhách rấtnhiều. Chúngtôi mentheo lốiđi có bậctamcấp lótđá khúckhuỷ, quanhco lúc lên lúc xuống. Vân còntrẻ và quen đi đườngnúi nhưthế nên trông nàng đi với vẻ rất thongthả và thoảimái. Tôi đã từng đinúi (chẳnghạn như lên đỉnh Lassen Peak và Cinder Cone ở phiácbắc California đã 4 lần) và thích đibộ nên không cảmthấy engại gìhết nhưng cóđiều tôi đi rấtchậm, từngbước, khôngvộivả... Nóimộtcáchkhác, đườngđi có khókhănmấy đichăngnữa, cứ đitàtà đi hoài là phải tớiđích. Nóiđúngra, nếu khôngquen đibộ và thểlực khôngtốt nhiềulắm là khi tớiđó, đi một đoạn đườngnúi, đứng ngắm một chút cảnh núirừng là coinhư xong.

Ðến Lưsơn là phải leonúi. Ðâylà mộtphần trong sựthưởngngoạn và tậnhưởng thiênnhiên. Núi Lưsơn là một trong bốn vùngnúi có cảnhđẹp nổitiếng ở Trungquốc đầutiên tôi đến thăm. Ðồinúi chậpchùng và mây chengang lưngchừng sườnnúi, ynhư trong tranh thuỷmạc. Càng đixa, càng leocao, ngườidạochơi càng bớtđi. Vân tiếptục dẫn tôi lên xetreocáp qua qua một vựcnúi khác. Từđó cóconđường đắp bựctamcấp bằngđá lồilõm gầnnhư thẳngđứng, vừa khúckhuỷu, vừa quanhco. Nhìnxuống dướikia lưngchừng núi là một đậpnước có cóđường băngngang trên bờđập. Ðixuống nữa chúngtôi băngqua một câycầutreo nốingang hai bờ sườnnúi. Dướiđáy vực xatít dướikia là một cáiao rộng nơi có thácnước từ trên núi cao đỗxuống và cóngười đang tắmlội trong ao, ngườilớn lẫn trẻcon. Tôi thắcmắc hỏi Vân là cóphải là họ đibộ từ trên xuống hay bêndưới có đườngnúi dẫn thẳng vào đó. Vân nói có đườngđi, nhưng từđó ra đườngcái lớn xa khoảng hai câysố. Hai câysố đối với tôi chẳng thầmtháp gì dùlà đườngnúi đườngrừng. Tôi hỏi là chúngtôi cóthể xuốngdưới đó rồi theo lốimòn ra đườngcái, xong gọi Tài đếnđón. Vân nói từ phía trên nếu Tài phải phải láixe đi đường vòng tớiđó thì rấtxa, muốn xuống đó thìphải leobộ lên trởlại, tốt hơnhết thì đừng xuống dướiđó. Tôi nói tôi muốn xuống. Vân chobiết là cảthảy cókhoảng 800 bậcthang, khi vònglên lại chỗ chúngtôi đang đứng nhìnxuốn lại phải quayngược trởlên nơi chúngtôi xuấtphát thì lại phải tiếptục leo khoảng 1000 bậctamcấp cheoleo nữa. Vân chỉ cho tôi thấy một cáiđình nhỏ nằm cheoleo bên bờnúi phíadưới gầnđó, có mộtvài ngườiphu khiêngkiệu đang ngồinghỉ chờ khách và nói, nếumuốn anh cóthể ngồi kiệu cho họ khiêng xuống khiêng lên. Tôi cảmthấy chạm tựái, nói tôi muốn xuốngđó và leobộ lên trởlại rồi về chỗđậuxe ở cổngvào. Vân chìuý tôi, nàng xuống trước tôi theosau. Thườngthường đườngđixuống đốivới tôi thì cảmthấy nhẹnhạng nhưng Vân đi nhanhquá, với dángngười thonnhỏ nàng bướcđi thoănthoắt, trongkhiđó tôi hìhục bámtheo. Cólẽ thânhình tôi hơi nặng quá ký chonên mỗi từng bướcchân đixuống tôi cảmthấy một sứcdộng đập ngượclên từ bànchân lênđến hai ốngquyển và cặpđùi. Nếu thongthả chãmrãi đi từngbước thì colẽ tôi cảmthấy dễchịu hơn và đỡmệt hơn. Dođó tôi bướcđi chậmlại. Vân dầndần bỏxa tôi và nàng phải đứnglại chờ tôi mấy bận. Khi tới ngôiđình nhỏ nghỉchân, những ngườiphu thấy tôi thởmạnh lại đưara đềnghị khiêngkiệu đưa tôi xuống núi. Tôi nói, mụcđích của tôi là sẽ xuống tớikia và sẽ đibộ ngược trởlên. Tôi kê cho Vân nghe kinhnghiệm leo đỉnh núilửa Lassen Peak của tôi ở California, dường dốc và sỏiđá, lòngvòng núi xa khoảng 7 câysố vòngđi và về, thằng contrai tôi 3 nămtrước nó 6 tuổi, đichung với bạnbè tôi lên trước tới đỉnh trước tôi khoảng một giờđồnghồ, ngườikhác đi và về mất 3 tiếng, tôi phải mất 4 tiếng. Tôi nói thêm, khi lên tới nơi, cảngười rầnrầm một cảmgiác thoảimái phơiphới thoảmãn như đạtđược một ướcnguyện nàođó. Vân nói, nhưng chiềunay cònlại phải leo một núi khác cao hơn nhiều, dốc hơn nhiều, lênxuống cảthẩy là 3000 bậcthang dốcđứng. Tôi bảo Vân đừnglo, chiều tôi sẽlại tiếptục đi. Cảhai sẽ là mụctiêu của tôi ngày hômnay. Sau Lưsơn, tôi sẽ leonúi Hoàngsơn, sauđó là núi Tháisơn, liêntục trong tuầnlễ nầy. Vân nói là nàng đã leo Núi Hoàngsơn, đẹp và hùngvĩ hơn ởđây nhiều, nhưng chưa đi Tháisơn baogiờ. Nàng nói Núi Tháisơn chỉ cao chứ không đẹp, nó nổitiếng bởilẽ là ngàyxưa các vị vua hằngnăm thường đếnđó làmlễ tế Trời.

Nghỉngơi trong giâylát rồi chúngtôi tiếptục leonúi xuống đưới đáycực nơi có cáiao và vài người đang nôđùa giỡn với luồngnước từ ngọnthác cao đỗxuống. Lầnnầy tôi không đuổtheo Vân nữa, tôi chẫmrãi bước từngbướcmột, trongbụng thầmthì mộtmình bằng tiếngAnh: "One step at a time, slowly and steadily. No rush. No need to rush. One thing at a time. Break big probems into small ones to solve them. Take time to do it right and you'll make it!" (Chẫmrãi đi từngbướcmột, đềuđặn. Khôngvội. Khôngcógì phải vội. Chia những chuyệnlớn ra thành những chuyệnnhỏ rồi giảiquyết từng vấnđề một. Thongthả làm cho đúngchuyện rồi sẽ làmxong chuyệnđó!) Ðólà câutâmniệm thầnchú mà tôi đã ápdụng cảđời tôi cho đếnnay trong mọi lãnhvực của đờisống.

Cáithú của việcleonúi, ngoài mụcđích là đạttới mụctiêu mình đưara, cònlà những giâyphút hưởngthụ thiênnhiên. Mỗi bướcđi là mỗi cảmnhận về vũtrụ và đờisống. Khôngphàilà tôi triếtlý, nhưng đốivới tôi thựcsự là nó nhưthế. Mỗi bướcchân tôi đặtxuống, tôi cảmthấy một luồngsinhlực ồạt thấmnhuần đưalên từ nềnđấtđá, truyềnlên bànchân tôi, rồi dầndần truyềnlan dần thấmnhậpvào cơthể tôi. Lúcbấygiờ, tôi cóthờigiờ thongthongthả nhìn trờimây, nonxanh nướcbiếc, có thờigiờ thưthả suygẫm về mọichuyện trênđời. Lúcbấygiờ, trongtâmtrí bìnhthản, thanhbình, tuyệtđối không vướngbận một chút lotoan hay bậntâm tígì về những vướngvít của cuộcđời. Ðờisống đốivới tôi lúcnầy chínhlà những phútgiây hoànhập vào thiênnhiên mênhmông baola, thanhthoát, và rộnglượng. Nói nômna, cóđược những giấyphútđó, chínhlà những giâyphút êmđềm đitìm một đạosống và lẽsống. Cóthể bạn là người khôngthích triếtlý, nhưng bạn có diễngiải được nguyêndo tạisao bạn thích leonúi không nhỉ? Cóthể cáilýlẽ của bạn đơngiản hơnnhiều, nhưng những lời bạn nói chínhlà cái triếtlý của đờisống bạn. Chỉkhác là tại tôi khôngbiết nóisao cho gọnghẻ giảndị chonên cáchnió lòngthòng khúcmắc nhưvầy.

Từ trêncao nhìnxuống trông tới đíchđến phíadưới thấy sâuhunhút, nhưng chỉ mườilăm phút sau là tô xuống đến nơi. Vân đã tớiđó trước tôi ngồi chờ bênbờ ao nhìn thácđỗ. Trông người congái mảnhkhảnh thếkia vậymà lại khoẻ thế. Cólẽ tôi già rồi, một ngày trôiqua là một ngày bị đánhmất. Trong suốt hơn hai tuầnlễ qua, tôi đã sống như khôngbiết có ngàymai. Mỗingày là một ngày mới, một ngày vui. Mỗisáng thứcdậy không phải theo giờgiấc nào nhấtđịnh. Ðang ở một nơi rồi chẳngbiết ngày hômsau sẽ đếnđâu. Có mấyai trong đời được huởng cáithú điđâyđiđó mộtcách khôngđịnhtrước như tôi?

Tôi ngồi xuống trên hònđá, nhìn thácnước đỗ và mướcao trongveo, thèmthuồng vì khát. Chai nước tràxanh tôi mangtheo trênngười đã cạn. Trời không nóng nơi vì hoạtđộng quánhiều nên đỗ mồhôi và khátnước. Dù thèmkhát tôi khôngdám đụng đến nước trongrừng, vì tôi nhớlại ngàyxưa haimươimấy nămtrước khi đitỵnạn khi ghitàu đỗ xuống một đảohoang, vì cả tuầnlễ trêntàu nhịnkhát nên đã nhào xuống dòngsuối nơi từ rừngsâu chảyra biển và đã uống và mắcphải bệnhsốtrét khi mới tới Mỹ. Vân chỉ cho tôi thấy ngọnnúi đốidiện xaxa, nơi tôi nhìnthấy những bậtthang dẫn ngoằnnghoèo lênđến tậnđỉnh, nói vào những ngày cuối tuần họcsinh trunghọc thường đến leolên ngọnnúi đó. Hồi thời nàng đihọc cũng thường theo bạn trèo lên ngọnnúi đó. Tôi ngócnhìn và tự hỏi khôngbiết tôi cósức lênnổi đỉnhnúi đó không? Sứcngười cóhạn, tôi chẳngphải còn trong lứa tuổi đôimươi hay bamươi nữa.

Từ chỗ tôi ngồi nhìn lên cóthể trôngthấy lốiđi lênnúi caovòivọi. Tôi trôngthấy cái đậpnước nhỏbé trên khoảng giữa đoạnđường lêndốc. Cây cầutreo dài nằmkhuất sau một đỉnhcao. Tớiđây là khôngthể không quayngược trở lênđược, nhưng xuống thì dễ còn lên thì khó gấpmấylần. Nhưng dườngnhư tronglòng tôi chẳngcó chútgì lolắng. Tôi thanhthảng nhìn những đứatrẻ con đang nôđùa bơilội trong cáiáo cạn, giỡn với luồngnước từ thác cao đỗxuống. Bamẹ chúng còn mang cả phao và bènhựa cho trẻcon chơi. Vân chỉ cho tôi thấy conđường đắpđá nỏ dẫnxuống một chỗkhuất, nàng nói từđó cóthể ra ngoài đườngcái, họ từđó mà lên, mấtđộ hơn nửa giờđồnghồ.

Nghỉngơi xong là cứ cắmđầu màlên, từngbướcmột, từngbướcmột... Khi leodốc thì mắt cứmãi bậntâm nhìn xuống những bậcthang lótđá gồghề lỏmchỏm sợ trợtchân té nên không có thờigiờ nhìn lêncao, nơi cái điểm xuấtphát màmình đã xuống. Khi bướclên dốcnúi, quaynhìn sang cạnhbên là những vựcsâu hunhút, triềnnúi dựngđứng, câylá umtùm, xungquanh là rừngnúi ngútngàn trên những sườnnúi lẫn với ghềnhđá nhôra.

Vân leobộ mộtcách nhẹnhàng và thoảimái. Nàng chẳng mấychốc bỏxa tôi khuấtbóng trên bờđập nước. Tôi cốgắng đặt từng bướcchân, đôilúc vịntay vào langcang sắt thường được gắndụng ở những đoạn núidốc thẳngđứng hoặc rẽngoặt nguyhiểm. Suốt conđườngnúi là lốiđi lótđá cẩnthận nhưng lâungày mặtđá cũng đã mònnhẵn. Trờinắng khôráo thì khôngsao nhưng tôi biết là nếu trờimưa lốiđi bậcthang đắpđá nầy sẽ trởnên rất trơntrợt vì bùnđất. Ðólà kinhnghiệm của tôi khi tôi leoúi lên hangđộng ChùaHương ngoài Hànội nhiềunăm trướcđây. Khi tới cáiđình nhỏ, một ngườiphukhiêngkiệu cònngồi đó chờ lại nàinĩ tôi đikiệu. Tôi mĩmcười lắcđầu từchối. Tôi khônghiểu làmsao mà các ngườiphukhiêng kiệu cóthể bảođảm là trong mộttrăm lần khiêngkiệu đưakhách lênxuống khôngcó một lần bấttrắc xảyra?

One step at a time, slowly and steadily... độ nửa giờđồnghồ sau là tôi leotới thànhcầu của đập nước. Vân đang ngồiđấy chuyệntrò với côhàngbánnước trênlề và những ngườiphukhiêngkiệu. Mọingười ngưng nóichuyệnkhi thấy tôi tới nơi. Tôi ngồixuống mua hai chai nước tràxanh cho tôi và Vân. Dĩnhiên là giácả mắc hơn trênphố mấylần: 12 Yuan một bình. Họ tiếp tục câuchuyện dangdỡ bằng bảnngữ, một thứ phươngngôn của Giangtây. Họ đang nói về tôi! Tôi loángthoáng nghe đạiý là anhchàng nầy tiếctiên khôngdám ngồikiệu, nhưng Vân bênhvực tôi nóilà tôi muốn tự thử thểlực của mình và cốgắng đạttới mụctiêu tôi tự đặtra. Vân quaylại tôi mĩmcười nói trông anh khoẻ đấychứ, còn mộtnửa đường nữa. Tôi tự nói nếu cô biết tốiqua tôi đã làmgì thì chắc cô còn phục tôi nữa.

Cứthế, saukhi nghỉngơi chốclát, chúngtôi tiếptục leonúi vềlại nơi xuấtphát. Lênđến bãiđậuxe, Tài điđâu mất chưakịp quaytrởlại, Vân phải gọi điệnthoại mấylần. Nhâncơhội, tôi kiếm chỗmát lại mua thêm nướcuống, ngồixuống nghỉxảhơi được một khoảngthờigian khádài. Ðã đếngiờ cơmtrưa, tôi nói Tài đi tìm một quánăn vệsinh và tươmtất.

Tài láixe vòngngược trởlại đườngđi bansáng nhưng về khu trungtâm thịtrấn Lưsơn. Quánăn chúngtôi vào là một tiệm chắc cũng thuộc loại hạngsang trongvùng, nằm ở conđường chánba rẽngang cuối conđường chính mà tôihômtrước tôi bỏqua khôngvào. Từ ngôiquán nhìnra ngoàiđường ở khutrungtâm thànhphố này vào giờtrưa khôngcó nhiều dukhách, mọi sinhhoạt náonhiệt dườngnhư lắngđọng lại, chonên nó tạo cho tôi cái cảmgiác là đang ở một khu nàođó ở trungtâm thànhphố Ðàlạt.

Buổi ăntrưa khátươmtất và ngonmiệng với đồăn caynóng, có hai món đặcsản nhưlà măngxào, một loại măng của một loại trúc địaphương, và hình như thị kỳnhông hay kỳđà gì đó khotương. Thứcăn gọi quánhiều nên cò thừalại khánhiều, và giátiền cũng không rẽ: 250 Yuan.

Ănxong bữatrưa, chúngtôi bàn chươngtrình cho chuyếnđi leonúi buổichiều. Khi tôi nhắcđến việc sau chuyếnđi Tài sẽ chở tôi đến thịtrấn dưới chânnúi để tôi nghỉ quađêm rồi sáng ngàyhômsau đi thànhphố Cảnhđứctrấn, một nửđường đến núi Hoàngsơn. Tài và Vân đềnghị tôi tối ngủ lại đêm ở Lưsơn, rồi sáng hômsau bao luôn xe Tài đi thẳngtới Hoàngsơ, tiền baoxe sẽ là 1500 Yuan. Họ lýluận nhưvậy tôi sẽ khỏi mấtcông chuyểnxe mấylần nếu đi bằng xebuýt. Từ Lưsơn tới Hoàngsơn là một lộtrình dài 400 câysố, ngàymai tôi xuốngnúi, đónxe đi Cảnhđứctrấn, ngủđêm ởđó xong ngày hômsau phải đi tới thịthấn Cửugiang, từ Cửugiang lại phải chuyểnxe lên núi Hoàngsơn. Chiphí ănở cộnglại cũng khôngrẽ. Tôi nói tôi còn muốn đi thamquan Cảnhđứctrấn, một thànhphố nổitiếng ngành đồsứ của Tỉnh Giangtây. Tài nói thựcsự ởđó cũng chẳng cógì ngoạitrừlà tôi là người yêuthích và sànhđiệu về các loại đồsứ. Thựcsự tôi không thích đồsứ lắm, nhàtôi có mua một bìnhhoa caolớn gần đầungười từ một cuộc triễnlãm đồsứ Giangtây, chỉ 120 đô, khôngchừng còn rẽhơn nếu mua một mónđồ tươngtự ở Cảnhđứctrấn, dù chiếc bìnhsứ nhàtôi mua khi nhìnkỹ hoavăn nétvẽ hoahoè trên bình khôngphảilà vẽ bằngtay. Và trong chuyếnduhành nầy của tôi, cũngnhư tấtcả mọi cuộcdulịch khác, tôi không khôngđờinào muasắm đồđạc lỉnhkỉnh. Dulịch đốivới tôi là xem cảnhlạ, tìmhiểu vănhoá, thưởngthức mónăn lạ, ngắm gáiđẹp, và đấmbóp giảcầy.

Vân cũng nóixenvào, làm tôi cũng xiêulòng, nhưng nói giábaoxe 1500 Yuan quáđắc. tài nói giácả cóthể thươnglượng, dođó Tài lại xuốngiá còn 1200 Yuan. Tôi nhậnthấy đoạn đườngdài mà Tài phải láixe khứhồi là 800 câysố, mà lạiđược cáitiệnnghi của xeriêng, tínhra cũngđược nên tôi bằnglòng. Lúcđó bấtchợt tôi nhớ đến côgái lái taxi tốiqua, phải chi côta là người đưa tôi đi thì tôi đã đồngý với giá 1500 Yuan lâurồi!

Cólẽ đólà bảnchất háosắc của tôi. Cóphảivậy là xấungười xấunết chăng? Áichà, bạn muốn trẻ thì phải sống trẻ chứ nhỉ. Bạnđọc nào cảmthấy tấtcả những bàiviết của tôi là nguỵtrang của một loại dâmthư khi tôi đềcập đến đànbà và gáiđẹp thì đànhvậythôi. Tôi chảphải là một nhà đạođứcgia và cũng chẳngphải là đạođứcgiả, với tôi cáiđẹp của pháinữ là thứ có giátrị vĩnhcữu, tuổi nào nhìn gáiđẹp chắcchắn ai cũng phải nứclòng. Trong một cuốn phimtruyện cổtrang ÐờiHán của Trungquốc, bà Tháihoàngtháihậu gởitặng cho cháumình là Vua Hán một cungnữ đẹp và có nói câu "Ðànông ai cũng thích gáiđẹp. Nếu gáiđẹp là chuột thì đànông sẽ trởthành mèo. Nhấtlà vua." Tôi cũng muốn nóithêm là trong những bàibútký viễndu của tôi, bạnđọc sẽ đọcthấy những suytưởng của tôi về mộtsố vấnđề trong đờisống khi tôi quanhệ đến những điều tôi trôngthấy nhiềuhơnlà bài tườngthuật thuầntuý về dulịch. Nếu chỉ đơngiản muốn tìmhiểu về một nơichốn dulịch nàođó, bạn cóthể tìmđọc dễdàng trên hệthống liênmạngtoàncầu.

Về chuyện ởnán thêmlại một đêm ở núi Lưsơn, tôi nóivới Tài là tôi đã trảphòng ở kháchsạn sángnay. Tài gọi điệnthoại một vàinơi nhưng nơi nào cũng hếtchỗ. Tôi nói ở cuốiđường có khácsạn basao, tốiqua tôi ngang lướtqua bênngoài trông cũngđước, nhưng Tài nói anhta biết kháchsạn nầy, nói têuchuẩn ởđó "tôi ở khôngđược". Anh tiếptục gọi điện đến vài nơikhác, tôi cũng lấy điệnthoại của tôi ra đánhcho cơsở đặtphòng kháchsạn ở khắpnơi trên đạilục, nói với họ là kháchsạn họ đặt cho tôi ngày hômqua tôi khôngthích lắm, tôi muốn đổi kháchsạn. Họ tìm cho tôi một kháchsạn nămsao mà tôi nhớ là tốiqua dọc trên đườngvề tôi thấy kháchsạn đó toạlạc trong một khuônviên nằmsâu bêntrong cáchkhỏi đườngcái, giá 650 Yuan, nhưng họ chỉ nhận thẻtíndụng. Tôi nói tôi khôngxài thẻtíndụng. Côgải trảlời điệnthoại ngạcnhiên nói ở Mỹ gì mà lại không xài thẻtíndụng? Thayvì giảithích vòngvo sợ côta khônghiểu, tôi vợ tôi sợ tôi xàitiền nhiều nên "xiếtthẻ" rồi. Côgái bậtcười khanhkhách, nói đángđời. Tôi nói tên cái kháchsạn basao gần khutrungtâm thịtrấn nhờ cô dòtìm trên máyđiệntoán, côta bảo nơiđó hếtchỗ rồi. Tài chobiết là có một kháchsạn kiểu biệtthự cònchỗ giá 550 Yuan. Tôi ưngchịu và Tài chở tôi đếnđó đặtphòng.

Ðó là một biệtthự lớn rộngrãi được sửasang lại làmthànhkháchsạn, vịtrí thựcra nằm gần nơi kháchsạn cũ tôi ở nhưng nằm ở méngoài gần đuờngcái lớn. Thoạtđầu chủkháchsạn đòi 600 Yuan, nhưng tôi nói kháchsạn hômqua tôi ở là một kháchsạn lớn mà chỉ có 450 Yuan mà lại được nângcấp sang ở phòng "suite", còn tạisao tôi phải trả mắchơn ởđây mà chỉ ở phòngđôi? Anhta nói ởđây là tiêuchuẩn bốnsao, kháchsạn đó chỉcó basao. Tôi nhìnquanh phìcười, nó trônggiống như kháchsạn mini ở Sàigòn hay Hànội mà hắn dám gọilà bốnsao! Nhìnlên trên tường xem bảnggiá tôi thấy có "Executive suite" giá 3000 Yuan, "Business suite" 2000 Yuan, "Double Deluxe" 1000 Yuan, "Double standard" 800 Yuan! Tôi khônghiểu nổi saolại có cáithứ giácả kỳcục vậy. Anh chủkháchsạn hỏi tôi có muốn lênxem phòng "suite" không, tôi lắcđầu, nói cógì mà xem. Nhưng tôi yêucầu được dẫn đixem phòngđôi, banđầu phòng trênlầu, thấy phòng cóvẻ nhỏ vì bị máinhà bêntrên nằm chếchxéo xuống choángmất mộtphần khônggian của cănphòng. Xuống tầngtrệt thì cảmthấy được và sạchsẻ nên chấpnhận nhưng yêucầu anh bớt tiềnphòng. Cuốicùng, anhchủ nhận 500 Yuan cho tôi mướn cănphòngđôi. Tớilúcđó tôi lại muốn quayvềlại ngôikháchsạn cũ tôi mới trảphòng hồisáng, nhưng cảmthấy phiềntoái quá lạithôi. Tôi nhờ nhânviên kháchsạn mang hànhlý của tôi từ xetaxi vào, và cái anhchàng nhânviên taiuthịtbắp của kháchsạn đang ngủgà ngủgật gầnđấy lườilĩnh không muốn đứngdậy. Tài phải chạyra ngoàixe và đíchthân mang hànhlý vào phòng kháchsạn cho tôi.

Sauđó tôi nhờ Tài chở tôi ghéngang ngânhàng đổithêm tiềnđô là 300 đô nữa cộngthêm 200 mớiđổi ngày hômqua là 500 đô! Tài tiếptục chở chúngtôi đến địađiểm leonúi thứhai đầy hứahẹn chiềunay. Tôi và Vân xuốngxe đibộ vào khu thamquan và bắtđầu đi mentheo lối látđát dọctheo sườnnúi. Nửa đoạnđường đầu lênxuống theo ven triềnnúi có lốiđi rộng hơn đường tôi đi ở ngọnnúi khác sángnay, ít chỗngoặt và nhiều chỗ chợt như bằngphẳng, là nơi hoặc cóchỗ có chùamiếu, hangđá, "độngtiên", hoặclà ditích lịchsử như hangđộng nơi họphành của hai phe Quốc Cộng trước thời Ðệnhị Thếchiến. Cónơi có thạchbàn nhôra ngoài triềnnúi, nơi các dukhách tranhnhau đứng chụphình, với bốicảnh phía sau là nhựng đỉnhnúi caongất giănggiăng sương mù mây thấp chengang, hỏira thì được Vân giớithiệu nơiđây thuởtrước Mao Trạch-Ðông thườngđến làmthơ mỗikỳ nghỉmát. Nhắcđến họ Mao tôi mớichợt nhớra là cái kháchsạn đòi tínhtiền chỉ bằng thẻtíndụng chínhlà nơi họ Mao và các nhânvật lãnhđạo caocấp khác thường luitới nghỉmát gầnnhư hằngnăm.

Quakhỏi những khuvựcđó, chúngtôi bắtđầu xuốngnúi, từtrên nhìnthẳng xuống cóthể trôngthấy chânnúi nơi có nóc những ngôiđình màuxanh, đốidiện phía bếnkia là bứcváchđá của một tráinúi và một ngọnthác từ trên đỗxuống chođến tận đáy hunthút dướikia. Lốiđi bậctamcấp đắpđá vuôngvắn có đẽogọt cẩnthận cũngnhư lancan dọc haibên lốiđi rộngrãi nhưng cao và với độnghiêng độchừng 45 độ, gầnnhư thẳngđứng. Vân báocho tôi biết là từ đấy xuống dướikia cókhoảng 1000 bậc thang. Tôi và Vân vừa xuốngnúi vừa chuyệntrò, cứnhưvậy chúng tôi bướcđi mộtmạch chođến ngôiđình nghỉchân, nhìnra cóthể nhìn thấyvách núiđá và những thácnước đỗ từ trênđỉnh xuống. Thựcsự đếnđây là chỉmới được nửa đường! Vân chỉ xuống dướikia là nơi những conthác đỗnước xuống một cáihồlớn, giờđây tôi mới thấy bêndưới còn một cáiđình nghỉchân khác, nơi có bóng nhiều người tớilui lônhô, và conđường đưa xuốngnúi dườngnhư tiếptục dẫn đi tới một chốn xatít mùkhơi. Rừngnúi xungquanh giờđó sươngmù dàyđặc, mây thấp giănggiăng khắplối, và bầutrời trênkia cũng bị mâymù chekín ánhtrời chiều. Vân nói dướikia nơi ba ngọnthác lớn đỗnước xuống hồ, cảnhtrí rất hùngvĩ và rấtđẹp nếu từ dướiđó ngónglên. Nếu tôi muốn xem, xuống tớiđó là đủ, nếu từ đó đitiếp phải mất khoảng hai giờđồnghồ nữa mới tới một ngôichùacổ nằmsâu trong rừngnúi dướikia. Tôi nói tôi muốn xuống đó. Vân nói vậy anh xuống mộtmình, tôi ởđây chờ. Tôi gậtđầu và bắtđầu đibộ xuống theo bậctamcấp lótđá.

Dọcđường đi có nhiều dukhách vượtquamặt tôi nhiềulần, nhấtlà những ngườitrẻ. Những người từ dướilên cũng đi hùnghục như trâu chạy, trông rất koẻ, nhưng cũng có người thở hồnghộc cứ năm babước lại nhỉ mộtđổi - tôi thầmnghĩ chắc lúc tôi leo trởlên lại chắc cũng thởdốc giốngnhư những người đó, nhưng tôi nhấtquyết là phải xuống đếnnơi, ítnhất là tới nơi có ba ngọnthácnước từ cao đỗ xuống hồ. Thanhniên thì cũng có người đi ngượclên, trờimát lạnh mà mồhôi trênngười đỗ nhễnhại. Có cô hỏi tôi còn baoxa nữa là tớiđỉnh? Tôi nói mớicó nửa đuờng. Nghenói côthiếunữ nghe như muốnxỉu. Dọcdường đi, có những chổ có bậcthang rộngra, nơi có nhiều phukhiêngkiệu đang ngồi chờ đónkhách. Thấy tôi bướcđi từngbước quáchậm họ lại hỏi tôi mốn ngồikiệu không? Tôi lắcđầu cứ tiếptục cắmđầu đi. Thựcsự tôi thấy xuống thì dễ, nhưng đingược lêndốc mới là khó. Vân nói là có cả thảy 1000 bậcthang, bắtđầu từ đoạngiữa nhưvậy cảthảy là 500 bậc nhưng sao tôi thấy saomà đihoài chẳng thấytới. Tôi địnhbụng lúc trởlên sẽ đếm từngbướcmột để biết chắcchắn là baonhiêu bậcthang. Chai nướctràxanh tôi uống đã cạn, mồhôi cũng đã đỗra khánhiều, timngực thì đánhthìnhthịch. Tôi đi và đứng ngừnglại nghỉ mộtchút rồi tiếptụcđi nhưvậy mấybận. Cứthế, độ nửagiờ sau thì tôi xuốngđến nơi ngôiđình lớn có chỗ nghỉchân và hàng quán bán thứcăn thứcuống. Từ trên sânđình nơi có dãy baolơn, đứngđó tôi cóthể nhìnngắm và cảmthấy những bọtnước từ ba ngọntháclớn thổibắn vào mặt vào người. Giữa sânđình có lỗtầnhầm và bậcthang dẫn vòngxuống ra bờhồ để đến gần những ngọn thácđỗ hơn. Nhưng thấy dukhách dưới đôngquá nên tôi không xuống.

Tôi đi bọcvào quầy bánnước mua thêm nước uống xong rồi mentheo lốiđi bậcthang rangoài sânvườn nằm trụtvô phía bêntrong lốiđi đưa dukhách đitiếp xuống phíaxa, quanhco lẫnkhuất vàotrong rừngrầm dướivùng chânnúi. Trời đỗmâyđen dườngnhư muốn nhuốmmưa. Tôi nhìn lêncao thấy ngútngàn caongất những bậcthang cứnhưlà đường đilên đỉnhtrời, và chẳng thấy ngôiđình nơi Vân nghỉ chân lại nửađường đâucả! Tôi quay nhìn conđường tiếptục trướcmặt và biết là mình khôngthể đi xahơn nơinầy. Vân nói đi tới đây xem thácđổ là đủ. Tôi anủi mình nhưvây. Trời cũng đã vềchiều lại mâymù cho nên thấy cảnhvật như âmu hẳnlên. Tôi lấy máyhình mãsố ra chụp nhiều tấm phònghờ Vân sẽ hỏi có xuống tớinơi haykhông!

Tôi ngồi nghỉ và nhìnngắm cảnh rừngnúi bátngàn xungquanh. Nơi thácđỗ là váchnúi sừngsửng caongất. Nơi đường lótđá dẫn xuống chânnúi là như triềnđồi thoaithải trảidài mảimiết với câyxanh, rừngthông, và núiđá. Xaxa ẩnsau những ángmây là những ngọnnúi títmờ nửaẩnnửahiện trong những đámsươngmù dàynghịt. Ðã có biếtbao nhàhoạsĩ từxưađếnnay đã tốnbiết baonhiêu bútmực để vẽ những tấmtranh thuỷmạc cảnhsơnthuỷ tưởng chừng cảnhnào cũng giống cảnhnào nhưng đã đếnđây, ghinhận hìnhảnh nầy, rồi vềsau đidạo trong những phòngtranh trưngbày tranhthuỷmạc mớithấy họ đã ghinhận trung kháđầyđủ hìnhảnh sơnthuỷ và cảnhtrí núinon vừa hùngvĩ vừa thơmộng tại một góccạnh nàođó chứ khôngphải đơnthuần chỉcó trong trítưởngtượng màra. Nhưng dùcho có bỏra baonhiêu bútmực và tàinăng để vẽ để viết về cái vẻđẹp của rừngnúi vùng Lưsơn thì chỉ có nhìnthấy tậnmắt mới cảmnhận được cáitính vừa nguynga với những vựcnúi cheoleo, vừa hùngvĩ với đồinúi chậpchùng baola và trờimây bátngát, và vừa thơmộng hữutình với những thông già tùngbách nằm chơvơ trên một sườnđồi ẩnhiện sau những làn mâytrắng lữnglờ hoặc sươngsữa giănggiăng. Ðứng giữa thiênnhiên uynghi, ta mới cảmthấy những sinhvật nhưlà conngười chỉ là những convật nhỏbé nhỏnhoi. Mao Trạch-Ðông đã đến và đã rađi, cảnhvật vào đồinon vẫn cònđây, cây tùngbách nàođó mà ông thường người bêndưới để làmthơ vẫn cònđó nhưng người thuởđoá tự baogiờ đãra ngườithiêncổ. Cái vẻđẹp của nó rất mộngmị và rất quyếnrũ, tôi khôngngừng tự dặnlòng là thếnào tôi cũng trởlại đây lầnnữa, ítra là phải đến mộtlầnnữa trongđời. Có những nơichốn hùngvĩ hay thơmộng mà tôi đã điqua và đãđến biết baonhiêu lần như rừngnúi Yosemete, núilửa Lassen Peak, ở California, Ðàlạt, đồicát ở Mũiné Phanthiết, Vịnh Hạlong, Việtnam, nhưngkhôngcó sứcthôithúc mãnhliệt cho tôi ýnghĩ vềsau nhấtđịnh sẽ trởlại để nhìnngắm thêm lầnnữa.

Tôi ngồi nghỉngơi đâuchừng gần nửa tiếngđồnghồ xong cảmthấy đủsức cóthể leongược dốcnúi bannảy trởlộnlên để về chỗcũ. Tôi bỏ từng bướcchân chậmchạp bướclên từng bậctamcấp, và lầnnầy tôi đếmthầm mỗi bậcbậcthangđá tôi bướclên. Trungbình cứ 20 bậcthang tôi đứng nghỉchân mộtlần độ nămbaphút, và khi cảmthấy hơithở đềuhoà trởlại là tiếptục trèolên... 201, 202, 203.... Rồi 501, 502, 503... Phukhiêngkiệu ngồi chờđónkhách dọcđường nhiềulần mời tôi ngồikiêu cho họ khiêngđi, nhưng tôi chẳngcó chút độnglòngnào. Ðộtnhiên trời bắtđầu chuyểnmưa và trútnước xuống, tuy không nặnghạt nhưng cứ lấtphất mưabay là đủ ướtnhẹp cảngười. Mưaướtlạnh nhưng mồhôi cứ tuônra. Tôi cứ cắmđầm bước lên từng bậc, thở hìhộc. Khi đếm tới bước 650 là tới ngôiđình nơi Vân đang ngồi chờ. Tôi nói với Vân là từ dưới lênđây chưatới mộtnửa đường mà đã 650 bậc thì làmsao từ tổngcộng cảthảy 1000 bậc được. Vân nói 1000 bậc là từ đây lên tớ trên.

Chúngtôi ngồinghỉ mộtlát chờ mưa tạnh. Vân bảo tôi tắtmáy điệnthoạidiđộng vì engại sấmsét giữa núirừng. Khi chúngtôi bắtđầu leobộ trởlênúi, chưađược baolâu thì trời lại mưatiếp, tuy không nặng hạt nhưng cũng đủ ướtngười. Không có chỗtrú chúngtôi tiếptục bướcđi. Vân lại nhắcnhở là tôi là đừng vịn lancan sắt. Vân thoănthoắt đi vượtlên bỏ tôi kháxa. Tôi cứ thongthong bướclên từng bướcmột lên bậctamcấp. Nhiều dukhách khác, đasố là ngườitrẻ, từdưới vượtlướt quamặt tôi mộtcách dễdàng. Biết phận, tôi cứ bướclê mà lên, trungbình cứ 20 mươinước là đứng nghỉ mộtđỗi độ nămbaphút. Tôi chỉ cảmthấy mệt khi phải soảibước đi nhanh, nhưng nếu cứ tàtà thì đỡ phải thởdốc hồnghộc, tim bớt đậpmạnh, chân không bị đuối và mõi, nóichung cảmthấy dễchịu hơnnhiều.

Cứthế, phải mãi hơn một giờ sau mới lên tới đỉnh, nơi chỗxuấtphát. Trời vẫncòn lấmtấm mưa, tôi và Vân cảhai đều ướtđẫm mưa. Lênxe cho Tài chởđi mộtđỗilâu sau bắtđầu cảmthấy lạnh. Còn chútít thờigiờ Tài chở tôi đến một vùngcao trên một đỉnhđồi cóthể ngắmnhìn baoquát toàndiện đồinúi xungquanh mây giăng mờmịt, gầnđó cócả một ngôi chùacổ nhưng tôi khôngvào. Trời đã tạnhmưa nhưng bầutrời vẫn chưacó chút nắng. Tôi longại cặpchân tôi sẽ đaunhức và mỏi nhưng tôi chưa cảmthấy gìcả.

Tài chở tôi vềlại kháchsạn mới, lúcđó đã quá năm giờchiều. Tôi mời tài và Vân tối cùng đi ăntối và đi uốngbia, hẹn Tài khoảng sáu giờ quaylại đón tôi. Khu dướinầy trời ngập nắngchiều vànghanh, giómát hiuhiu. Buổichiều nếu ngồi trên ghếdựa ngoài sân trước kháchsạn nhìnra sẽ thấy khungcảnh rấtđẹp, giốngnhư một nơinàođó rất quenthuộc trên Ðàlạt. Tôi chỉ có đủ thờigiờ tắmrữa thay đồ rangoài hút xong điếuthốc là Tài và Vân đã láixe tới đón tôi.

Lầnnày họ đưa tôi điăn tại một tiệm mà tối hômqua tôi từ phíaquán bênkia nhìnsang thấy gọilà "quán nhànông". Chúngtôi chọn bànăn đặt ngoàitrời. Tôi gọi vài món đặcsản, giácả cũng phải chăng, đâuđó độ 150 Yuan, dĩnhiên đối với người bảnxứ thì cólẽ kháđắc. Thứcăn thựcsự không cógì đặcbiệt lắm nhưng ănđược vì có vị đậmđà. Nhưng điều đángnhớ là khi đang ngồi ăn cóngười gánh tráicây đến bándạo, ôngta có bán trái măngcụt. Giábán tính theo ký, cònđộ bảytám trái tôi muahết, giá đâuchừng 20 Yuan. Ăncơm xong tôi mời Tài và Vân thưởngthức măngcụt, hỏi họ ởđây cótrồng không thì chẳngai biết, hai người chưa ăn qua loại tráicây nầy baogiờ. Cả hai đều thích. Cólẽ măngcụt được đưa từ vùng khác tới, nhưng ởđâu? Măngcụt là một loại trái cây vùng nhiệtđới, ngay cả tại Ðảo Hảinam nhiều năm trướcđây tôi nhớlà phải nhậpcảng từ Tháilan sang, giá tươngđương khoảng 5 đôla Mỹ mộtký.

Buổichiều cònlại chúngtôi gọi bia uống thoảthê và nói chuyện đủthứ trêntời dưới đất mộtcách thoảimái. Tôi cảmơn Tài và Vân đã điăn chung với tôi buổitối ấy. Trời đã tối, đâuđó độ tám giờ chúngtôi vào một barrượu nằm trong một kháchsạn lớn cũng nằm gần khuvực tôi đang ở, tiếptục gọi bia uống, nhưng quán khôngcó bán bia địaphương nên phải gọi Heinnekein, thêmvào đó là vài mónnhậu và trángmiệng. Nóilà barruợu nhưng cách bàitrí giốngnhư một vũtrường, có sânkhấu, có sànnhảy, có giàn karaôkê khách cóthể lênhát nhưng phải trảtiền, 10 Yuan một bản! Rượu vô nhạc ra, tôi cũng nhảylên hát một bản, một bản nhạcTàu duynhất của Ðặng Lệ-Quân mà tôi biết: "Ánhtrăng Chanchứa Tìnhem" (Yuèliàng Dàibiăo Wode Xin). Ngoàira, còn có chươngtrình camúa củaquán, cũng vuivui. Giữacuộc Vân xinphép vềtrước vì có ôngxã gọiđiệnthoại lại. Tôi chiatay Vân và hẹnngày gặplại. Cònlại tôi và tài tiếptục gọithêm bia và uống chođến hơn mườigiờ. Rượuvàolờira, Tài nói lầnsau tôi trởlại thì sẽ tớilượt anh đãi tôi, anhta nói chắcchắc là haiba năm sau anh sẽ làmăn cótiền. Tôi chúc anh maymắn và chúngtôi trao đổi địachỉ điệnthư và điệnthoại (cầmtay). Ðếnkhoảng mười một giờ thì Tài có ônganh họ nàođó đạng uốngrượu trong một quán karaôkê dướiphố mời chúngtôi đến tiếptục chungvui. Khi tínhtiền cảthảy là khoảng 600 Yuan!

Thếlà tài láixe chở tôi đếnđó, ngạytại trungtâm thịtrấn, một quán karaôkê đènđóm đỏxanh mà tốihômhtrước tôi có đingangqua và đểý thấy. Phòng karaôkê của tiệm trênlầu có cáchbàitrí giốngychang như những quán ở Việtnam. Khi chúngtôi bướcvào thì đã thấy có mấy người đã xỉnxỉn, người thì đang hát, người thì ngãlăn ra trên ghếsalông, trên sànnhà... Namnữ lẫnlộn, đầu trong khoảng tuổi trêndưới bamươi, tấtcả đềulà bạnbè của ông anhhọ của Tài. Hai kếtbia nằm dưới bàn càphê chỉcònlại những chaikhông. Ông anhhọ của Tài gọithêm, tròchuyện với tôi. Sauđó anhta đi đâu mất, rồilại có ngườikhác đến tánngẫu, thấy ai cũng nhiệttình, khôngkhí náonhiệt vuivẻ làm tôi nhớđến những đêmvui bấttận ở Sàigòn trước đây trongsuốt cả năm 1999 khi tôi về ởđó. Khi tanhàng, vuitính tôi định baochầu karaôkê nầy nhưng tấtcả ông anhhọ của Tài đã trangtrải xong. Tôi khôngnghĩ là tôi say nhưng cũng cảmthấy sầnsần, tôi chỉ ngại cho Tài làphải láixe nhưng thấy anhta điđứng còn vững nên cũng antâm. Ai về nhà nấy thì đã quá nửađêm. Tài hẹn tôi bảy giờ sángmai đếnđón tôi đisớm.

dchph

Xemtiiếp trangsau (6) 

Muốn xem toànbộ hìnhchụp trong chuyếnđi này, xin bấm vàođây:
http://pg.photos.yahoo.com/ph/dchph/my_photos

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.