.
Trên Dặmtrường
Phan Cung Nghiệp
(Tạpchí Văn, sốđặcbiệt "Sáu Nhàvăn
Trẻ", số 197, 01/03/1972, Sàigòn)
Nguyễn Ðình Toàn giớithiệu:
Những truyệnngắn đầutay của một ngướiviết,
giốngnhư những dấuhiệu thờitiết của mộtngày (một mùa, một
đời nhàvăn) của ngườiviết đó.
Nhưng đấylà dấuhiệu của
một ngày ở biển, khôngphải ở đấtbằng. Những tiannắng sớmmai
không đảmbảo đó sẽlà một ngày đẹptời và ngượclại.
Cái khôngkhí truyệnngắn của Phan Cung
Nghiệp mangđầy vẻ uám của một tâmhồn dườngnhư lúcnào cũng
căngthẳng vì những cơndông tưởngtượng.
Nguyễn Ðình Toàn (Xem
phần giớithiệu của Mai Thảo)
x X x
Từ hôm nhậnđược giấibãinhiệm từ Nha gởivề,
Thư nônnao chờ ngày trởlại tỉnh. Một ngườithấy mới sắpđược
gởiđến cácem; thầy sẽ nghỉ dạy luôn. Bọn họctrò dướilớp
nhônnháo lên tỏvẻ quyếnluyến buồnlòng nhưnng không tỏrõ
thànhlời. Thànhthử Thư đành imlặng không biết giảithích nhưthếnào.
Nhưng Thư còn nhớrõ câunói cuốicùng của
mình với họctrò trướckhi rời ngôitrường đó:
- Tàisức của thầy khôngcó
baonhiêu, hoặc quèquặt thươngphế như thầy, thầy tựliệu mình
khôngcó đủ khảnăng, khảnăng suygiảm, để dìudắt cácem nữa;
và thầy đã làmđơn xin rađi...
Bọn họctrò hỏi "thầy về
luôn sao thầy?"... Thư lắcđầu buồnrầu:
- Thầy mới mấytuổi dạy, cònnonn ghề...
Thầy bãinhiệm chứ chẳngphải vềhưu...
- Thế thầy sẽ làmgì để sống?
Bọn họctrò hỏi.
Thư bốirối chẳngbiết trảlời làmsao. Tay
mânmê chiếcnạng gỗ, mắt nhìn chiếcchâncụt giấu trong ốngquần
phấtphơ. Thư nói buồnrầu:
- Thầy về sống với chị thầy trên tỉnh,
chẳngbiết phải làmgì...
Cảlớp imlặng nhìnnhau quanhphòng, mắt buồn
như muốn khóc.
- Thầy ởlại đi thầy.... Tụi em mến thầy.
Thư cườibuồn chốngnạng khấtkhưởng bướcxuống
cuốilớp, nhìnhquanh. Hìnhnhư bọn họctrò muốn nói gìnữa nhưng
thôi imlặng. Thư cốnén nỗibùingùi dânglên tronglòng, tỏý
luyếntiếc cănlớp nầy khôngmuốn dứt. Thư nói:
- Thầy tuy về tỉnh rồi nhưng
cũng thỉnhthoảng thầy cũng sẽ trởlại đây thăm cácem... Giờcuối
còn em nào có muốn nói gì riêng với thầy nữa không?
Cảlớp imlặng. Thư chậmchạp lấy thuốc
ra mồihút, cốtránh nhìn những ánhmắt xaosắc muộnphiền. Thư
nhìnra ngoàitrời trông mâyxám muốn làm một cơnmưa như lòng Thư đang buồnmuốnkhóc. Sắp
mưa. Sắp khóc.
Thư lại chốngnạng trởlên bàn ngồi. Ngồi
imlặng như để lắngnghe những tiếngnói cầnđược nóilên nhưng
nghẹnngào ấpúng. Hìnhảnh nầy đậpvào tầmmắtnhìn của Thư
mãi khôngthôi chuaxót. Một chiếcchâncụt và những buổidạy
chốngnạn đi và về buồnthảm như cõichết. Ðờisống Thư tựa
mặtsông buồn, dòngnước phẳnglặng trôiqua. Thư muốn mình
khôngcòn sống để khỏi nhìn nỗiđắngcay lờlững quanh mình.
Thư có ýnghĩ giãtừ đời để bỏđi về một chốn sống khác
nhiều thayđổi hơn. Nhưng saucùng những dựtính bị lunglay
khôngít. Nửa Thư thương ngôitrường nhỏ ngóiđỏ, bànchânkhông,
và những đứahọctrò lớntuổi muộnmàng. Nửa Thư muốn
rờibỏ
tứckhắc những phiềnmuộn nốitiếp nhau trong hoàncảnhsống
khácbiệt nuôinấng ngàytháng sống điqua đời Thư ở thịxã nầy
với rấtnhiều ámảnh. Buổichiều nào lộisông nướccạn
băngsang bênkia cầu. Những bước nhẹ khi cònđủ đôichân
đemlại cho hồn Thư một nỗiêmái dịudàng, và một tiếngnổ
bấtngờ phátxuất từ lòngsông saukhi chân vôtình vướngphải
một sợidây nàođó khôngrõ và mơhồ. Cảngười Thư bứnglên
và rơixuống nặngnề. Từđó Thư nặngnề luôn với chiếcchân đã gãy gởilại trong dòngsông hômnào nhuộm máu Thư đỏchói.
Thếlà Thựcsự Thư đã gởilại cho thịxã
nầy một chiếcchân thương thơm mùiđất bùn, thơm cỏmay
xanhxao. Và đó cũnglà một nỗiámảnh trọnđời Thư. Vìthế
Thư muốn dờibỏ tứckhắc những kỷniệm đớnđau nầy và dĩvãng
của chuacay nầy. Ðể trởvề. Ðể trởvề chốncũ hắthiu thuở
ấuthời đã nuôi Thư lớnkhôn như tìmlại chút ngọtbùi của
tìnhthân vắngbiệt lâunăm.
Những buổi đidạy sớm, đibộ
ngangqua cầu, nhìn xuống dòngsông cạn bấtgiác Thư muốn khóc.
Dòngsông kia đã trôi chiếc chân Thư về nơinào, về biển xa
hay ngượcdòng nướcbiếc. Dùsao Thư cũngđã mộtlần đánhđổi
thânxác để đánhđổi một kỷniệm đắngcay nãonề, và một
đờisống hấphối trong từng cơnmuộnphiền nhiều nỗiêchề.
Dòngmáu nào đã luânlưu từđó khônnguôi.
Tấtcả sựviệc nầy đã ámảnh
Thư khôngngớt. Một buổisáng tinhmơ. Một consông lặnglờ. Một
người bơphờ băngsang sông với tiếngnổ tìnhcờ. Rất vội
và rất bấtngờ. Thư khôngcònlà Thư trướckia nữa.
Ngày Thư bị cưa chân trong quânyviện, chị
Thiên vộivã theo xeđò đến thăm Thư với tiếngkhóc uấtnghẹn
trênmôi. Thư cố khôihài:
- Tiếcnỗi em khôngphảiklà đứacon của chínhphủ...
phảichi em chết...
Chị Thiên rũa:
- Cậu cứ nóinhãm hoài... Nhà chị còn mình
cậu mang họ ba. Cậu không toanliệu gì cho tươnglai hếtsao? Chị
buồnlắm cậu à....
Thư ngậmngùi nếm đắng trênmôi. Ðứaemtrai
của Thư kém maymắn hơn Thư, nó thirớt phải vàolính để
sauđó làm đứacon hiếuthảo cho tổquốc linhthiêng. Mấynăm
đidạy Thư tưởng mình như đã khuấtvào lãngquên khôngcòn nhớ
gì về mình và nỗichết.
Khi Thư chốngnạn đilại được, chị Thiên
trởvề tỉnh với gianhàng tạphoá của chị. Thư trởlại
trường cũ dạy vì thiếu thầy. Sau Thư làmđơn xinđược bãinhiệm
vì tànphế. Và giờ Thư thậtsự sắp từgiã ngôitrường ngỏiđỏ
ởđây và thịxã nhỏbé quạnhhiu. Chị Thiên đềuđều gởi
thư từ tỉnh về giục Thư khinào nghĩdạy, hãy trởvề sống
với chị... Và Thư chờđợi hay cố chờ hyvọng đólà một
ngày bìnhyên khôngcòn những chuyến quasông mạohiểm đùarỡn
với những cồncát khảnghi, với những giếngnước nhỏ đángngại,
với rừng dừa khô trái rụnglá chết tàntạ thêlương.
Buổidạy cuốicùng ở thịxã nầy kếtthúc
bằng những chuyếnđichơi ngắnhạn loanhquanh. Thư mang mộtchút
nỗisungsướng được bùđắp với tình thầytrò nồngthắm. Những
bướcchân hụthẫng dùsao cũng đã đưa Thư trởlại với nỗithươngyêu
cũ gầngũi nồngnàn. Chiếcchân teo và đôinạng tuy làm Thư ngậmngùi
khôngít nhưng cũng đã được anủi phầnnào trong mắtnhìn của
bọnhọctrò đầyắp niềmthươngcảm.
Buổihọc cuốicùng thật cảmđộng.
Saurốt Thư không kềmgiữ được nướcmắt, Thư đã khóc,
khóc như lầnnào chưa được khóc baogiờ.
Họctrò Nhự, côgái mườichín tuổi
mộcmạc đã đứnglên thaythế đạidiệncho cảlớp đọclờichúctừ
ngạingùng và quábuồn nhưng rất chânthành. Ngồi trênnầy lớp,
nhìnxuống, qua đôikínhcận mờ làm Thư chẳng nhìnđược rõ
dáng Nhự bốirối nói đứtquãng từng lời như khóc. Thư muốn
nhắmmắt gụcmặt xuống bàn.
- Dạ thưa thầy!... Chúngem kínhmến
thầy. Ngàycuối hômnay chúngem chẳngbiết nóigì hơnlà được
chúc thầy sốngmãi bìnhyên và anlành nơi thầy sắp trởvề, và
mong thầy códịp cho chúngem gặplại thầy trong niềmkínhyêu
muônthuở...
Thư đã khócròng khi nghe Nhự đọc
xong lờichúctừ. Thư cũng chẳngcòn giấu đượcgì, nghe mộtcáigì
nghènnghẹn ngậpứ trong cổhọng. Thư imlặng. Chẳngbiết nóigì.
Thêm một tròtrai đứnglên nói vữngvànhơn, cứngcỏihơn
nhưng cũng khôngtránhkhỏi cáigiọng buồnmanmác như muốn khócnấclên,
giốngnhư cơnmưa sắp đỗxuống ngoàicửa lớp. Thằnghọctrò
ấy là Thể, thằng đã cõng Thư trốn V.C. nhiều đêm ngoài bụimía,
ruộngrau, bờrẫy trămvạn lần trong nỗi thốngkhổ phải
cưumang. Thể nói mộtthôi dài. Thư khôngnghethấy gìhết. Thư
muốnkhóc. Tìnhthầytrò ởđây sao nồngnàn quá, đằmthắm quá,
chẳng hệluỵ truânchuyên.
Sauđó Thư đã hátlên bảnnhạc mà
Thư đã sángtác cho cảlớp nghe và choriêng Thể với nhiều đêm
nhọcnhằn sớtchia.
Cõng thầy điqua rẫybắp ruộngnương.
Cõng thầy cụtchân băng quốclộ sangđường. Quabao đoạntrường.
Mớithầy tìnhthương. Cõng thầy quábước sơnhà, nonsông baola,
chiếcchân gầyhéo chẳng vềtới nhà, khôngđi nhìnthấyđược
nonsông baola; muôndặm sơnkhê... Cõng thầy cụtchân tìm ngược
lốivề.
Cuốicùng, trời đỗmưa ràorào sauđó.
x X x
(còntiếp)
Xinmời
xem trangkế Trên Dặmtrường - Phan Cung Nghiệp