Return to front page!


BÚTKÝ

Conđường Xưa XuyênÁ

Nguyêntác : New Journey in Old Asia (1927) 
                    by Helen Churchill Candee
Ngườidịch:   dchph

 

CHƯƠNG 1

ĐƯỜNG TỪ HỒNGKÔNG ĐI HẢIPHÒNG

Nước Mỹ không còn những biêncương vănhoá mới dành cho những người phiêulưu nữa. Biêngiới mới và vùng địađầu giờ đây là vùng ChâuÁ xưa, là vùng Đôngdương, Xiêmla, và là vùng Đôngấn. Những kẻ đến những nơi đó là những chàng traitráng và khoẻmạnh từ PhươngTây, những kẻ đibuôn phiêulưu đầy thamvọng.

Đến những nơiđó cònlà những ngườiduhành bìnhthường chẳngcó ướcmuốn gì hơn là được phiêubồng ở những vùng nhiệtđới để tránh cái băngrét giálạnh ở quênhà. Những người nầy khi đặtchân đến vùng biêngiới mới kia và khi đã đặtchân đến vùng địađầu họ cũng trởthành những kẻphiêulưu. Nhưng khôngphải baogiờ họ cũng đến đó với ýđịnh nầy. Chẳngcó ai trongsốnầy được báotrước chobiết chuyệngì đang chờ họ tại vùngđất PhươngĐông lạnhlùng.

Những conbuôn phiêulưu biến mọingười phương đó thành những connghiện thuốclá, bỏ lối mayvá bằngtay, cungcấp cho đủ bộlạc và giốngdân ở những xứ đó những thùng phuy dầulửa , và chiêudụ những kẻ đichânđất lên ngồi xeđò của họ.

Những ngườiduhành bìnhthường lại được đưađẩy xarời lốisống bìnhlặng thườngngày và họ trơ nên ngàycàngthôngthái và trởthành những conngười trọnvẹn hơn sau chuyếnđi.

Hồngkông là một nơi không chút xótthương dànhcho những kẻ ghéngang, nhưng chuabaogiờ tôi rờikhỏi nơi nầy mà không rơi lệ. Tôi nhậnthấy khi mình biếtđược nơichốn nầy là tôi đã để lại đó bao niềmthươngcảm. Đó là một nơi kỳvỹ. Thật khó cóthể tinđược rằng conngườita cóthể xâydựng được những cungđiện trên những triềnđá. Và vào banđêm đènđóm chóiloà của xứnầy hoàlẫn với muônngàn vìsao tạo thành một Hồngkông Thiênđàng. Một Hồngkông kỳdiệu ngạonghễ trước ngọnnúi cao.

Saukhi láchqua những hònđảo nhỏ của vùng Biển Nam Trunghoa, đầumũi contàu Min-Sam rẽsóng tiếnvào vùngbiển mênhmông và rồi cảnhtrí của khu đánhcá của ngưdân Trunghoa bắtđầu xuấthiện với những ghechài và những chiếc thuyềnbuồm vôsốkể. Chẳng phải là các chú cá trong vùng biển nầy sống trong vùngbiển hạnđịnh mườihai hảilý sao?

Contàu nhịpnhàng cởi những lànsóng cuồncuộn do cơnbão nhiệtđới xaxôi nàođó tạo nên, và hànhkhách đắmmình vào cõi dolce far niente trên những ghế đặt trên boongtàu với những thứcuống ngâmlạnh, trà và bánhtrái do những người phụcvụ Áchâu câmlặng chợtđến rồi chợtđi.

Tàu đã qua khỏi Sanđầu và Hạmôn từlâu, nghĩlại càng thêm tiếc, nhưng Hònđảo Hảinam tolớn nằm trên bảnđồ đang chờđợi tàu chúngtôi, và contàu đã ghévào nơi tạmgọi là bếncảng.

Trên boongtàu cách cabin chúngtôi một khoảng, ngườita ném lên thành chồng những baotải cột nửalưng, và được ràng lại bằng những sợithừng chằngchịt, biến boongtàu trên của chiếc Min-San thành chiếc tàuhàng bấtđắtdĩ. Tôi đềcập đến chuyện nẩy với ngườithuyềntrưởng trong bữaăntối.

-- Cái đó hả? Ô, bạc.

-- Hả?

-- Bạc, những đồngtiền bạc, đưa từ Thiêntân lại Hảinam xong người Hoa họ nấuchảy đi bán kiếmlời. Làmvậy bâygiờ là phạmpháp. Đống hàng đó trịgiá mộttrăm sáumươi lăm ngàn đôla bạc.

-- Có antoàn không?

-- Sao không?

Ý tôi muốn nói là, chúngta có được antoàn không. Tôi đã từng duhành trên dòng Chugiang và nghe vị thuyềntrưởng tàu tôi đi kểlại chuyện hảitặc cướpcủa và vẫn sống ngangnhiên. Tôi chẳng muốn mình sẽ trảiqua kinhnghiệm này với bọn cướpbiển. Tôi nói rõ hơn:

-- Cướpbiển có đến không đấy?

Vị thuyền trưởng chỉ nói:

-- Chúng không biết đó là bạc.

Nhưng kểtừ giâyphút đó tôi ngóngđợi xem trên biển có xuấthiện con tàubuồm nào không với đám thuỷthủ sẽ huýtgió rahiệu cho đám hànhkhách người Hoa đang đợi sẵn trên boongtàu để tiếptay, bắn cướp hết cả tàu xong thả chúngtôi xuống một hoangđảo nàođó cho chết đói.

Ngăncách cái khảnăng cóthể xảyra chuyệnnầy với chúngtôi là toán tuầnthám. Toán tuầnthám gồmcó hai người cảnhvệ Sikh mặc đồ khaki, đeo súng trường, súng ngắn, dao. Họ dạotới dạolui cảngàylẫnđêm trên boongtàu và khuvực chung quanh cầuthang lộthiên trên boongtàu nơi có đám hànhkhách trên boong tụ lại vớinhau dưới máiche trên tàu.

Toán tuầnthám nóichuyện ồnào. Banđêm họ đóng ngay ngoài cửasổ cabin tôi đang ở nhìnra ngang tầmđầu của họ, nóinăng một cách tựtin và hút hàng tấn thuốclá hôirình và xìxào vớinhau bằng một thứ thổngữ Ầnđộ nàođó. Ngày hômsau có một vị hànhkhách nhứcđầu nổi trận lôiđình lên thôngbáo với vị thuyềntrưởng về việc nầy. Viên thuyềntrưởng lẹchân đi tìm toán tuầnthám Hindu, và ông bảođảm với tôi rằng từràyvềsau sẽ được yêntỉnh. Nhưng kếtquả là khôngphải chấmdứt được chuyện ănnói ầmĩ của toán tuầnthám màlại làm họ nổicáu để cho ăntrộm chuồn vào cabin của tôi đánhcắp mất hộp nữtrang của tôi. Chuyện nầy xảyra đúng vào ngày contàu cậpbến Hảinam. Chuyệngì cũng cóthể xảyra vào cái khoảngkhắc xôbồ đó.

Những người đến PhươngĐông là những người khámphá được nó. Khôngcó cảmgiác khoankhoái nào bằng khi tự cảmthấy mình là ngườiđầutiên đến viếngthăm một quậnlỵ hấpdẫn nàođó, nhưlà Hảinam chẳnghạn. Càng đi xuống phíanam Trunghoa bạn sẽ thấy những người phụcvụ đều là dân Hảinam, nhưng đốivới bạn đó là vùngđất mà bạn là người datrắng đầutiên nhìnthấy nó.

Ngoàikhơi đảo nầy là vùng biển trông thật khủngkhiếp, làm ngườita edè chuyện tớilui. Tên của đảo nầy như không hiệnthực. Bạn sẽ tự đặt tên nó khi thấy bãiđậutàu. Những contàu vời những cộtbuồm lốnhố trông thảmthương như những xác chết chôncất nửa vời còn thò cái chân lên khỏi mặtđất. Một đằng là những cánhuồm của những chiếc thuyền, và đàngkia là những tảngkhói bốclên cuồncuộn từ những contàu chạy máyhơinước. Và cảnhtượng đángnói đây là những ngọnsóng hungdữ đập ầmĩ và sủibọt, cuốntrôi theo nó từng luồng cát vàng. Thật là một cảnh tuyệtđẹp và ghêrợn. Điều anủi là contàu Min-San thuộc hạng trọngtải nhẹ nên còn nổi được trên mặtnước mộtcách antoàn.

Trong tiếng gầmthét của sóngbiển vị thuyềntrưởng chưahề rờikhỏi chỗ ôngta, và chẳngbaolâu cảnhtượng mới hiệnra trướcmắt chúngtôi giờđây đã bị bỏrơi lại đằngsau, và contàu chúngtôi đã thảneo cậpbến Hảikhẩu, thànhphố lớn của Hảinam. Đảo nầy hiệnra với một bãibiển dài, một giãiđất baophủ câycối xanhrì lônhô như những đầu ngọn bútlông, và một ngôichùa. Chẳngcó bếntàu, chẳngcó hoạtđộng bếncảng gì hết, chỉ có một đoàn thuyềnbuồm một cột bốnmươi chiếc đậu imlìm dõimắt ngótheo contàu của chúngtôi. Những chiếc thuyền đó đậulại khoảng nửa tiếngđồnghồ, trông giốngnhư một đànngựa đang đứngchờ hiệulệnh để chạy. Những chiếc thuyền đó cóthể là những conthú sănmồi, cóthể là hảitặc cũngnên.

 

(cònnữa)


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.org


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.